Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt của nhóm lướt qua đội ngũ của Tạ Hoài Du, cuối cùng dừng Cố Lan Tranh, đang nép lưng .
Ngoại trừ Tạ Hoài Du và Lục Chấn mang theo đao, những khác đều hề v.ũ k.h.í lộ thiên, điều khiến nhóm đối diện khó lòng đ.á.n.h giá thực lực thực sự.
“Có là đàn chị Cố Lan Tranh ạ?” Một từ phía kẻ cầm gậy sắt thò đầu . Đó là một thanh niên đeo kính gọng mảnh, gương mặt thư sinh, mặc áo phông xám tay ngắn. Cánh tay để lộ quấn bằng bìa cứng và băng keo, tay đang nắm c.h.ặ.t một cây gậy bóng chày.
Lúc , Cố Lan Tranh với vẻ mừng rỡ giấu giếm, kìm mà bước lên hai bước, đầy phấn khích: “Đàn chị, em là Triệu Văn Tuyên, học viên của Học viện Nghệ thuật Đại học S. Trước đây em từng mời chị đến thưởng thức buổi biểu diễn piano của em.”
Mọi đều đầu về phía Cố Lan Tranh, trong khi cô chỉ ngơ ngác suy nghĩ một lúc. ký ức về những năm tháng đại học trở nên quá xa xôi, dù cố gắng gợi nhớ, cô cũng thể nắm bắt bất kỳ chi tiết nào liên quan đến Triệu Văn Tuyên, đành đáp một cách lãnh đạm: “Xin .”
Đôi mắt của Triệu Văn Tuyên thoáng chút tối sầm trong giây lát, nhưng nhanh ch.óng lấy vẻ bình tĩnh, mím môi , hỏi thăm: “Đàn chị đang tìm kiếm ạ?”
Cố Lan Tranh đưa câu trả lời.
Triệu Văn Tuyên coi sự im lặng của cô là lời đồng ý, bèn tiếp lời: “Hiện tại, Thành phố S gần như còn sống sót nữa. Phần lớn di chuyển đến khu an bên ngoài thành .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-toi-duoc-nam-chinh-trong-sinh-cuu-vot/chuong-149.html.]
Đội ngũ của Tạ Hoài Du khẽ trao đổi ánh mắt với . Họ Cố Lan Tranh, sang Triệu Văn Tuyên. Cố Lan Tranh vẫn giữ thái độ trầm mặc.
Dường như nhận sự khích lệ, Triệu Văn Tuyên thêm: “Chúng em là một đội tìm kiếm vật tư từ khu an . Ban đêm ở Thành phố S cực kỳ nguy hiểm. Đàn chị… là các chị cùng bọn em đến khu an .”
Vừa dứt lời, sắc mặt của cả hai phe đều sự đổi rõ rệt. Một vài thành viên trong nhóm Triệu Văn Tuyên chăm chú quan sát Cố Lan Tranh, ánh mắt lướt qua lướt đầy ẩn ý.
Tạ Hoài Du nhanh ch.óng hồi tưởng , nhận rằng trong ký ức kiếp của , hề bất kỳ thông tin nào về sự tồn tại của khu an gần Thành phố S. Có lẽ khu vực quá mức bí mật nên ai phát hiện , hoặc nó chỉ duy trì trong một thời gian ngắn ngủi.
Cố Lan Tranh khẽ nhíu mày, từ tốn đáp lời: “Không cần , ở đây vẫn an hơn.”
“ Thành phố S gần như còn sống sót. Mẹ và chị gái chị thể đang ở khu an đấy!” Triệu Văn Tuyên sốt ruột cô, ánh mắt nhanh ch.óng liếc về phía nhóm Tạ Hoài Du, thận trọng tiếp: “Ban đêm ở đây thực sự hiểm nguy. Lần , một Viện nghiên cứu gần đây một đám Xác sống tấn công dữ dội. Chỉ hai nhà nghiên cứu may mắn trốn thoát, và họ gặp đội tìm vật tư của bọn em nên mới giữ mạng sống.”
Nghe đến cụm từ Viện nghiên cứu, ánh mắt của Tạ Hoài Du và những khác lập tức trở nên sắc bén. Họ từng ghé qua Viện nghiên cứu của Trần Minh Hi, nơi mà nhân viên dường như kịp thời sơ tán. đối với Viện nghiên cứu của Cố Di Thiên thì chắc chắn. Nếu cơ sở thực sự tọa lạc gần đây, nó thể cung cấp thêm những manh mối mới mẻ và quan trọng.