Mạt Thế, Tôi Được Nam Chính Trọng Sinh Cứu Vớt - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:23:57
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù Cố Lan Tranh thể dùng một phát s.ú.n.g đoạt mạng Đại Minh – một Dị năng giả hệ tốc độ, nhưng cô thể đảm bảo sẽ ứng phó với những Thực thể Xác sống thể tiếng s.ú.n.g dẫn dụ.

Lục Chấn thêm một đoạn ngắn nội khu, chẳng mấy chốc thấy xác Đại Minh. Thanh đao vẫn còn nguyên vẹn treo đai lưng , xung quanh chìm trong sự tĩnh mịch đáng sợ.

Trên t.h.ả.m thực vật vẫn còn vương vệt m.á.u tươi, khí thoang thoảng mùi tanh đặc trưng của huyết dịch.

Lục Chấn thận trọng tiến gần, gỡ thanh đao khỏi thắt lưng của x.á.c c.h.ế.t cẩn thận cất . Tiếp đó, nắm lấy cổ áo của cái xác, kéo lê nó sâu hơn bóng tối của khu rừng.

Sau khi vứt bỏ t.h.i t.h.ể ở một vị trí khuất xa hơn, Lục Chấn trở , cầm thanh đao đưa tới tay Cố Lan Tranh – đang lặng lẽ chờ đợi.

Khi nhận v.ũ k.h.í, Cố Lan Tranh vui mừng rút đao xem xét.

Đây chính là món binh khí cô từng sở hữu trong kiếp , nhưng cô hiểu vì rơi tay Đại Minh.

Cô ngắm nghía thanh đao một lúc lâu, hài lòng cất nó Không gian cá nhân của .

Khi nguyện vọng thỏa mãn, cơn buồn ngủ ập đến với Cố Lan Tranh một cách rõ rệt. Cô chậm rãi khép mắt hai .

“Đi nghỉ ngơi .”

Lục Chấn thấy cô ngáp dài, bèn chỉ tay về phía chiếc lều nhỏ của cô và .

Cố Lan Tranh thực sự thấm mệt, cô hề cố gắng phản kháng, dậy chui trong lều của .

Thay vì cố tỏ kiên cường, giả vờ tỉnh táo để ngủ quên ngoài trời và buộc Lục Chấn tốn công sức đỡ về lều, cô cho rằng việc tự giác ngủ sẽ ít gây phiền toái cho khác hơn.

Trở bên trong, cô gắng gượng một bộ y phục sạch sẽ cuộn túi ngủ, nhanh ch.óng chìm giấc mộng sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-toi-duoc-nam-chinh-trong-sinh-cuu-vot/chuong-84.html.]

Trái ngược với nửa đêm đầu tiên đầy bất an, cô ngủ an lành, cho đến khi Hạ Thần Phong khẽ vén một mép lều lên, để lộ nửa khuôn mặt và cất giọng nũng nịu gọi:

“Lan Tranh, cô tỉnh ? đói bụng quá…”

Giọng mang theo sự oán trách rõ rệt.

Cố Lan Tranh ngơ ngác , kịp định thần thì thấy Hạ Thần Phong ai đó túm lấy cổ áo lôi , đồng thời đó tiện tay kéo kín cửa lều .

Cố Lan Tranh lập tức tỉnh táo. Cô vội vàng chui khỏi túi ngủ, chỉnh sửa trang phục và tóc tai, cầm theo chiếc váy bẩn hôm qua cùng bộ đồ vệ sinh cá nhân bước ngoài.

Tối hôm , cô chuẩn sẵn dụng cụ vệ sinh ở cả hai lều để thể sử dụng ngay khi thức giấc, tránh lấy đồ từ Không gian .

Chiếc váy từ hôm qua vẫn vứt bỏ.

Vì quá buồn ngủ nên cô mang nó ngoài, cũng tiện để cửa lều, đành tạm thời cất nó trong. Giờ đây, khi mang ngoài, vạt váy dính m.á.u khô và chuyển sang màu sẫm, thoang thoảng mùi tanh nhàn nhạt.

Những khác thấy đều sững sờ trong giây lát. Minh Sầm thậm chí còn tiến gần, ân cần hỏi:

“Lan Tranh, cần sắc cho cô chút nước đường đỏ ?”

Nhìn thấy vẻ mặt quan tâm lo lắng của họ, Cố Lan Tranh mím c.h.ặ.t môi, đơn giản trình bày tình huống tối qua, khẳng định rằng m.á.u váy dù rõ của ai, nhưng tuyệt đối của cô.

Ánh mắt của chút đổi. Tạ Hoài Du bước tới, quan sát cô từ đầu đến chân, xác nhận cơ thể cô quả thực hề tổn hại, khẽ trách móc:

“Lần đừng tự ý thực hiện những hành động nguy hiểm như nữa.”

Loading...