Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Câu Cá Mập - Chương 110: A

Cập nhật lúc: 2026-04-04 16:08:57
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

So với cuộc sống đơn điệu của họ, Tôn Kính Minh sống vô cùng ly kỳ. Sau khi trở về căn cứ, lập tức tìm đến nhóm kẻ thù cũ, tiêu diệt sạch sẽ tất cả thành viên trong đội của bọn chúng.

Tôn Kính Minh vốn là một dị năng giả hệ băng mạnh mẽ, và các thành viên trong đội của cũng dạng . Cấp cao trong căn cứ quyết định nhắm mắt ngơ sự việc , cho qua chuyện mà truy cứu thêm.

Tôn Kính Minh khả năng tạo nhiều giá trị lớn, đủ để bù đắp cho lầm phạm , nên trong căn cứ chẳng ai còn dám động đến .

Dư Tiền khá ngạc nhiên. Nhìn bên ngoài, Tôn Kính Minh gì đặc biệt, nhưng hóa khi trở về căn cứ thể xử lý những kẻ chống đối quyết liệt như . Điều chỉ nhờ bản mà còn vì một đội ngũ đủ mạnh mẽ, sẵn sàng hỗ trợ khi cần.

Kiếp , Tôn Kính Minh cũng là dẫn dắt đội của xây dựng một căn cứ nhỏ nhưng cực kỳ hùng mạnh, mỗi thành viên đều kỹ năng riêng biệt.

Dư Tiền chợt suy nghĩ liệu nên chiêu mộ thêm một để tạo dựng sức mạnh riêng, ít nhất là để cô thể tự tin đối phó với bất cứ thế lực nào.

Trong lòng cấp cao của căn cứ, họ thể bỏ qua một dị năng giả mạnh mẽ, nhưng thể bỏ qua cả một nhóm như .

Đêm khuya, uống khá nhiều rượu, ai cũng chút ngà ngà say, nhưng chẳng ai rời khỏi gian ấm áp .

Dư Tiền lơ mơ, rượu và cơn buồn ngủ khiến cô cảm thấy choáng váng, bước phần vững.

“Em về nghỉ ngơi ?”

Trình Triệt nhẹ nhàng đỡ cô, ngăn cô khỏi ngã xuống khỏi sofa.

Dư Tiền gật đầu mạnh, cố gắng dậy, nhưng cơ thể như mềm nhũn chút sức lực.

Dù đầu óc tỉnh táo nhưng cô cảm thấy như mất kiểm soát, từng bước như giẫm lên bông gòn.

“Chúng xin phép về nghỉ ngơi , giờ cũng muộn . Sau dịp gặp nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-cau-ca-map/chuong-110-a.html.]

Cô vẫy tay chào , từng bước loạng choạng xuống lầu với sự dìu dắt của Trình Triệt.

Cô chật vật bước , mất cả nửa phút để một mét, nhưng vẫn cương quyết tự bước.

Thấy , Trình Triệt bèn cúi xuống cõng cô, bước vững chãi về nhà.

nổi, ý thức của Dư Tiền vẫn tỉnh táo, cô cảm nhận rằng những việc Trình Triệt giống những gì một bạn bình thường thể cho .

Huống chi, với tính cách lạnh lùng của Trình Triệt, chắc hẳn còn từng nắm tay cô gái nào.

Dư Tiền bất giác thấy kinh ngạc, định nhảy xuống khỏi lưng , nhưng ngờ giữ , thể cựa quậy . Cô chỉ thể xê dịch một chút, tìm tư thế thoải mái để tựa cằm lên vai .

Trình Triệt cũng nhận động tác của Dư Tiền. Nhịp thở nhẹ nhàng của cô đều đều phả cổ và vai , khiến cảm thấy nhồn nhột nhưng thấy khó chịu, mà trái còn thấy lòng tràn ngập niềm vui.

“Trình Triệt, thích ?”

Người tưởng ngủ say bỗng thốt lên câu hỏi bất ngờ.

Trình Triệt giật , một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng. Phản xạ đầu tiên của là căng thẳng, nhưng cũng hiểu rằng nếu thành thật lúc , thì sẽ chẳng bao giờ cơ hội đến gần Dư Tiền hơn nữa.

“Anh thích em, vì em từng cứu mạng .”

Anh sợ cô hiểu lầm rằng thích cô chỉ vì ân tình cứu mạng.

Kiếp , chú ý đến Dư Tiền là vì cô từng cứu , nhưng trả cho cô nhiều tinh hạch và vật tư, coi như cũng đáp trả ân tình đó.

Loading...