Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Câu Cá Mập - Chương 128: A

Cập nhật lúc: 2026-04-04 16:09:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng cô tiếc nuối khi nghĩ đến dáng vẻ nghiêm túc và chính nghĩa của Trịnh Thanh Phong. Người chính trực như , sống trong một môi trường ô uế như thế, chắc chắn sẽ chèn ép ngừng, cuối cùng sẽ mất ánh sáng của lý tưởng.

Trình Triệt lắc đầu: “Anh sẽ từ bỏ . Anh sẽ vì lý tưởng của mà chiến đấu cả đời, bao giờ bỏ rơi bất kỳ ai, bất kỳ điều gì.”

Chỉ điều, đời , đàn ông đó c.h.ế.t vì quá chính trực. Thật sự, trong thời mạt thế, những như là hiếm nhất.

Mọi cảnh biến đổi, chỉ kiên trì giữ vững bản , bao giờ bỏ cuộc.

Hai lặng lẽ trở về nhà. Ở cửa khu nhà, họ thấy Triệu Y Y và Tôn Kính Minh đang lo lắng chờ đợi.

Dư Tiền ngạc nhiên, vui mừng chạy đến ôm chầm lấy Triệu Y Y.

“Sao chờ ở đây? Bên ngoài đang mưa thế , về nhà ?”

Triệu Y Y ôm lấy cơ thể ấm áp của Dư Tiền: “Mình lo cho , lo thể đối phó với bọn đó. Nghe tin bên đó động tĩnh, vội vàng chờ .”

Cả bốn cùng về nhà, quây quần ghế sofa chuyện trò. Dư Tiền về việc g.i.ế.c sạch bọn hung ác , bởi càng ít càng an .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-cau-ca-map/chuong-128-a.html.]

Tôn Kính Minh khẽ vò đầu, vẻ bất đắc dĩ: “Căn cứ thật đổi ch.óng mặt, căn cứ trưởng c.h.ế.t là ngay lập tức phó căn cứ trưởng thế , bộ dạng như sợ khác giành mất quyền lực.”

Dư Tiền lập tức nhớ đến những hành động của cựu căn cứ trưởng: “Vậy căn cứ trưởng mới so với thì thế nào?”

Tôn Kính Minh lắc đầu: “Không gì. Cả hai đều chẳng loại gì. Cả hai đều lợi dụng chức vụ để mở cửa cho đám gì trong căn cứ. Tình trạng hỗn loạn chủ yếu là do các cấp lãnh đạo trong căn cứ chẳng ai t.ử tế. Người thì mãi mãi với tới vị trí cao.”

Dư Tiền lặng im. Trong căn cứ chẳng một ai đáng tin cậy ở cấp lãnh đạo. Phần lớn họ, nếu ý đồ thì cũng chỉ chăm chăm lợi ích của bản , để tâm đến cuộc sống của sống sót.

Thực , Dư Tiền cũng chẳng nhân từ gì cho cam, nên cô thật sự để ý đến chuyện những sống sót trong căn cứ Kinh Đô sống thế nào. Tuy nhiên, việc bản ở trong một môi trường mục nát như khiến cô cảm thấy khó chịu, như thể làn khí u tối mục ruỗng đó đang xâm chiếm tâm trí, khiến cô thêm mệt mỏi.

Nhìn mưa rơi bên ngoài, cô bất lực thở dài: “Khi cơn mưa dứt, sẽ rời khỏi căn cứ Kinh Đô. Kinh doanh chỉ thể ở đây. Mới bày quầy ba ngày mà mấy kẻ quyền nhắm đến . Nếu cứ tiếp tục, ai sẽ xảy chuyện gì chứ.”

Tôn Kính Minh im lặng một lúc, như đưa quyết định: “Nếu cô , cũng sẽ cùng. Anh em của ở đây cũng chẳng vui vẻ gì. Trong thời mạt thế, ngày mai sẽ c.h.ế.t, nên sống thoải mái, vui vẻ với thời gian ít ỏi còn mới .”

Dư Tiền ngạc nhiên: “Anh tạo dựng quan hệ khắp nơi trong căn cứ Kinh Đô, mới chút thành quả bỏ ? Như thế chẳng là phí hoài công sức, những món quà tặng cũng coi như đổ sông đổ bể hết ?”

Tôn Kính Minh nhẹ, bận tâm: “ hứng thú kẻ cúi nịnh bợ khác. Đã là Tôn Kính Minh thì ở vị trí cao, để ai khống chế, gì cũng tự do.”

Loading...