Nghe , Trình Triệt hiểu rằng Tôn Kính Minh nảy sinh ý định xây dựng một căn cứ nhỏ cho riêng , điều ý tưởng lẽ đến sớm hơn kiếp . Không thể phủ nhận, Tôn Kính Minh là một dị năng giả thiên phú cao, khả năng chỉ huy của cũng vượt trội so với thường. Kiểu sinh để lãnh đạo. Ở mãi quyền khác chỉ khiến mất dần hy vọng sống, trở thành một kẻ vô cảm.
Triệu Y Y nghiêm túc giơ tay: “ cũng cùng . Dư Tiền ở , ở đó. Mọi chuyện của ba sẽ do tự lo liệu, tuyệt đối sẽ gây phiền hà cho ai.”
Bốn trong phòng mỉm , cùng nâng cốc lên chạm nhẹ, như một lời hứa lời.
Dạo , Dư Tiền luôn căng thẳng, cũng thấy mệt mỏi. Sau khi tiễn Tôn Kính Minh, cô trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng chợt nhớ hứa với Trịnh Lệ rằng mỗi tuần sẽ đấu tập hai .
Dù , thắng Trịnh Lệ là Triệu Y Y, nên tìm Giáo sư Trịnh cũng sẽ tốn thêm chút công sức.
May mắn , Trịnh Lệ cũng khá hứng thú với Dư Tiền. Cô ham nâng cao sức mạnh bản , và một dị năng giả mạnh mẽ như Dư Tiền đối thủ tập luyện quả là điều đáng giá.
Vì thế, hai đạt thỏa thuận đấu tập hai mỗi tuần, chỉ tiếc là dạo gần đây Dư Tiền nhiều chuyện chậm trễ.
Đứng căn biệt thự, Dư Tiền đưa thẻ thông hành cho bảo vệ. Dường như chút ấn tượng với cô, kiểm tra xong là cho cô ngay.
Đến cửa nhà Trịnh Lệ, Dư Tiền nhẹ nhàng gõ cửa.
Cánh cửa kêu một tiếng nhỏ, khuôn mặt lạnh lùng mang vẻ sắc sảo của Trịnh Lệ xuất hiện qua khe cửa. Chỉ mới một tuần gặp, mái tóc dài của Trịnh Lệ cắt ngắn chạm tai, trông cô càng gọn gàng, mạnh mẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-cau-ca-map/chuong-129-a.html.]
Dư Tiền áy náy lên tiếng: “Tuần xảy chút chuyện nên qua , xin .”
Dù gì việc đấu tập cũng là do cô hứa với Trịnh Lệ, giữ đúng lời thì xin là phép.
Trịnh Lệ đưa cho cô một ly nước, trách cứ gì, nhưng khí giữa hai phần ngượng ngùng.
“Có của Vương Văn Cường bắt ?”
Trịnh Lệ chủ động hỏi, Dư Tiền gật đầu: “Phải, hôm qua tớ ngoài . Tớ về nhà báo bình an , hôm nay mới thời gian đến gặp .”
Trịnh Lệ mấy lọn tóc lòa xòa bên tai của Dư Tiền, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn: “Chắc là nhiều c.h.ế.t, chứ?”
Dư Tiền giả vờ ngơ ngác: “Tớ mà, chỉ thấy tiếng ồn ào cứu thôi. Ai c.h.ế.t ?”
Nhìn vẻ mặt giống như dối của Dư Tiền, Trịnh Lệ tựa ghế sofa, tay cầm ly nước.
“Nhiều kẻ quyền thế trong căn cứ đều c.h.ế.t, thậm chí cả căn cứ trưởng cũng mất mạng. Hiện giờ phó căn cứ trưởng lên . Giờ thì căn cứ Kinh Đô đang m.á.u lớn. Nếu ở khu biệt thự , tớ thể giúp tranh một căn, ngay đối diện nhà tớ.”
Dù thấy hấp dẫn, Dư Tiền vẫn từ chối. Cô chỉ cần một nơi ở yên , ngoài yêu cầu đặc biệt nào. Hơn nữa, ở đây là khu biệt thự, quy tắc nhiều, lắm tự cao, sống ở đây sẽ chẳng dễ chịu chút nào.
Trịnh Lệ xoa trán, chút đắn đo: “Nơi chắc chắn hơn chỗ đang ở, vì một nửa gia đình quyền thế ở đây đều g.i.ế.c hết mới nhiều căn trống thế . Cậu ở đây thể thường xuyên qua nhà tớ đấu tập, nếu ba tớ nghiên cứu gì mới, tớ cũng thể thông báo cho .”