Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Câu Cá Mập - Chương 168: A

Cập nhật lúc: 2026-04-04 16:10:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Tiền liếc đàn ông, cân nhắc đến lượng v.ũ k.h.í thể tìm thấy trong thị trấn, trong lòng bắt đầu động tâm.

Tuy thể mua v.ũ k.h.í trong cửa hàng gian, nhưng giá cả khá đắt đỏ, mua một vài khẩu cũng tốn nhiều tinh hạch.

Nếu thể thu nhiều v.ũ k.h.í khi giải quyết thị trấn đó, cô sẽ tiết kiệm một lượng lớn tinh hạch để dùng việc khác.

70%. Dù , khi vấn đề thị trấn giải quyết, các sẽ hưởng lợi nhiều hơn. Hơn nữa, nếu đến đó giải quyết, chúng sẽ chịu nhiều rủi ro và nỗ lực hơn. Chỉ chia cho chúng 30% v.ũ k.h.í, chẳng quá keo kiệt ?”

Người đàn ông ngạc nhiên yêu cầu quá đáng của Dư Tiền, nuốt khan : “Chia 50-50 thì thế nào? Người của chúng tay mơ, hơn nữa họ từng xâm nhập sào huyệt của đám đó . Họ dẫn các vị đến, còn các vị giải quyết, hợp tác chia đều thế chẳng sẽ hợp lý hơn ?”

Dư Tiền trả lời, chỉ kéo kính xe lên: “Chu Diệp Thanh, lái xe , chúng thôi.”

Thấy cửa sổ sắp đóng , đàn ông dù cảm thấy đau lòng vẫn nhanh ch.óng đồng ý, đập cửa kính chảy mồ hôi đầy mặt.

“Được , đồng ý! đồng ý ?”

Chu Diệp Thanh hiểu ý, Dư Tiền chỉ để ép giá. Giờ thỏa thuận đạt theo ý Dư Tiền, dừng xe .

Người đàn ông bất lực thở dài: “Cứ đậu xe ở bãi đỗ , trời cũng sắp tối . sẽ sắp xếp chỗ ở cho các vị, sáng mai chúng lên đường.”

Dư Tiền nhảy xuống xe, những khác cũng lượt xuống. Sau đó, cô thu xe trong gian.

“Xin hỏi nên xưng hô thế nào?”

Dư Tiền liếc đàn ông, mỉm hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-cau-ca-map/chuong-168-a.html.]

“Gọi là lão Triệu . đầu của căn cứ , nhưng căn cứ chúng phức tạp như các căn cứ chính thức khác.

Mọi ở đây giống như hàng xóm láng giềng, thường cùng chống kẻ thù bên ngoài và tìm kiếm vật tư. Gặp chuyện gì cũng bàn bạc để giải quyết.”

Nhìn đám xung quanh niềm nở chào hỏi lão Triệu, Dư Tiền thấy bầu khí đúng là giống hàng xóm láng giềng thiết, khác với sự tất bật, căng thẳng của các căn cứ chính thức.

Thấy vẻ ngạc nhiên của Dư Tiền, lão Triệu tự hào : “Thật , những sống sót trong căn cứ của chúng đều là dân cư thị trấn .

Mọi vốn quen từ , sống cùng từ mạt thế. Khi mạt thế đến, chúng cùng tiêu diệt xác sống, dựng nên căn cứ . Trước rời khỏi đây vì công việc. Khi mạt thế bùng phát, lập tức từ căn cứ Tây Hành trở về, cùng gia cố căn cứ đến mức như hiện tại.”

Dư Tiền theo lão Triệu đến trạm kiểm tra.

“Ở đây cần cách ly . Căn cứ Tây Hành nghiên cứu giấy thử thể phát hiện virus xác sống, hiệu quả nhanh hơn nhiều.”

Kiếp , Dư Tiền cũng từng về loại giấy thử , nhưng tưởng là do căn cứ Kinh Đô nghiên cứu, ngờ hiện giờ là căn cứ Tây Hành tiên phong.

Cả nhóm vượt qua kiểm tra thành công, đó lão Triệu dẫn đến một căn nhà hai tầng gần cổng căn cứ.

“Căn cứ chúng chỉ còn nhà hai tầng như thế thôi, tuy rộng lắm nhưng sáu các vị chắc cũng .”

Lão Triệu ngượng ngùng gãi đầu: “Số sống sót đến căn cứ ngày càng nhiều, nên phòng ở cũng phần thiếu thốn.”

Dư Tiền xua tay: “Không , chúng sẽ tự sắp xếp. Ngày mai 8 giờ sáng chúng tập hợp ở cổng căn cứ nhé.”

Lão Triệu gật đầu rời .

Loading...