Những nạn nhân chịu đựng những nỗi đau thể tưởng tượng, giờ đây nhốt trong nơi tối tăm, một tia hy vọng sống sót. Mỗi ngày trôi qua đều như từng giây từng phút đếm ngược đến cái c.h.ế.t.
Nhìn những tấm lưng ép cong, những vết thương chồng chất và gương mặt sưng húp bầm tím, Dư Tiền mặt , thêm.
Những dường như mất hết nhân tính, ngoan ngoãn trong l.ồ.ng như súc vật, còn ý nghĩ phản kháng.
Dư Tiền , bây giờ lúc để cứu họ. Nếu thả lúc , đám sẽ hoảng loạn bỏ chạy, nên hơn hết là chờ tiêu diệt hết kẻ địch cứu .
Đi tiếp theo Trình Triệt, cả hai phát hiện một kho vật tư chứa đầy s.ú.n.g đạn, t.h.u.ố.c men và nhiều thứ khác.
Đây dường như là kho chứa của bọn chúng, nhưng vì lòng đất nên cửa chống trộm, chỉ cần những gác bên ngoài kiểm soát là đủ.
Tất nhiên, Trình Triệt xử lý bộ đám gác cổng, nên Dư Tiền thoải mái thu hết v.ũ k.h.í gian mà hề nương tay.
Tuy nhiên, cô đụng thực phẩm và nước uống. Những thứ lẽ đều là từ những sát hại mà , cô trở thành kẻ hưởng lợi từ những tội ác .
Ở bên ngoài còn nhiều sống sót giam cầm, thực phẩm để cho họ thì hợp lý hơn. Còn Dư Tiền chỉ nhắm đến các loại v.ũ k.h.í mà thôi.
Trong kho chứa nhiều vật tư, nhưng phân loại rõ ràng. Dư Tiền nghĩ lẽ một phần trong dùng để tiếp tế cho căn cứ của Triệu Phú Quý.
Hai bên “cấu kết” với , nếu thu vật tư thì tất nhiên sẽ chia đều lợi ích.
Dư Tiền lướt qua những thùng đạn d.ư.ợ.c, mở thấy cả một đống s.ú.n.g đạn chất đầy, khiến cô khỏi sững sờ. Nhiều v.ũ k.h.í nóng như thế , lẽ chúng thu từ một đơn vị quân đội?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-cau-ca-map/chuong-175-a.html.]
Dù thế giới mạt thế đang hỗn loạn, nhưng quân đội vẫn giữ vững chính nghĩa, luôn cứu giúp những sinh mạng còn sống, quyết bỏ ai. Thế nhưng, lúc chính những họ cứu là những kẻ tồi tệ, chẳng khác gì cầm thú.
Dư Tiền cảm thấy cơn giận bùng lên, nghiến răng thầm rủa xé xác đám .
Kiếp , cô từng một lính cứu sống, và hy sinh mạng sống của để bảo vệ cô. Kỷ niệm đó mãi mãi là nỗi đau thể nào quên.
Sự hy sinh khiến cô tôn trọng quân đội hơn, càng thể chấp nhận khi những dũng cảm những kẻ tồi tệ hãm hại.
Sau khi thu hết v.ũ k.h.í gian, cả hai tiếp tục sâu bên trong. Đèn điện càng sáng hơn, đến mức viên sỏi nhỏ mặt đất cũng hiện rõ.
“Có vẻ bên trong nơi lành gì. Anh thấy ít phụ nữ trói tay chân.” Trình Triệt ngắn gọn: “Cả nam giới cũng . Em nên ngoài , để giải quyết.”
Dư Tiền lập tức hiểu ý Trình Triệt, gật đầu: “G.i.ế.c hết bọn đàn ông, giữ phụ nữ.”
Trình Triệt gật đầu, tiếng những nặng nề ngã xuống cùng vài tiếng thét ch.ói tai vang lên, đó im bặt.
Dư Tiền bước , thấy một đám phụ nữ ăn mặc xộc xệch đang bàng hoàng, chân họ vấy m.á.u từ những x.á.c c.h.ế.t đất. họ vẫn yên, hề nhúc nhích.
Những như những con rối vô hồn, còn sự sống trong ánh mắt.
Dư Tiền khó chịu đá văng một x.á.c c.h.ế.t bên chân, lấy quần áo sạch sẽ từ gian đưa cho từng phụ nữ trong phòng.
Ban đầu, ai dám nhận, cho đến khi Dư Tiền lên tiếng: “Mặc , các cô sắp tự do .”