cô chỉ là một sống sót bình thường, lý tưởng cao cả mong cống hiến như .
“ khâm phục các thành viên trong đội chính thức, nhưng gia nhập họ. Cảm ơn các vị lãnh đạo căn cứ trao cho cơ hội , nhưng chỉ sống cuộc đời của một sống sót bình thường.”
Thẩm Tri Hành thấy cô kiên định như , khẽ thở dài bất lực: “Không vấn đề gì. Về chuyện các chủ sạp, sẽ giúp các cô giải quyết. Bây giờ các cô thể .”
Gia nhập đội ngũ chính thức là quyền của Dư Tiền và nhóm của cô, Thẩm Tri Hành ý ép buộc, nhưng vẫn sẵn lòng giúp họ giải quyết một rắc rối.
Dư Tiền ngạc nhiên sự thấu tình đạt lý của , ngẩn một lúc dậy cáo từ. Cả bốn cùng rời khỏi.
Trên đường đến khu giao dịch, Dư Tiền thấy nhiều sống sót xì xào bàn tán, nhưng cô vờ như thấy, tiếp tục về phía sạp hàng của .
Khi đến nơi, một đám khách hàng tụ tập chờ sẵn, vẻ mặt ai cũng đầy sốt ruột. Thấy Dư Tiền tới, đám đông xôn xao.
“Nghe hôm qua cô bán rau củ tươi và trái cây? Hôm nay còn hàng ?”
“Có giấy vệ sinh ? Mấy hôm nay dùng vỏ cây khô, đau đến phát điên.”
“Có b.ăn.g v.ệ si.nh ?”
“Còn rượu vang ? mượn khắp nơi mới gom đủ tinh hạch đây.”
“Còn khoai tây chiên vị cà chua hôm ? mua!”
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-cau-ca-map/chuong-187-a.html.]
Một đám chen chúc , ồn ào náo loạn khiến Dư Tiền cảm thấy hôm nay sẽ một ngày bận rộn. Các sạp khác đều vắng tanh như chùa bà đanh, các chủ sạp ai nấy đều ghen tị cô, nhưng chẳng dám gây sự nữa.
Dư Tiền hàng dài đang xếp hàng, chỉ đành nhanh ch.óng bày hàng hóa lên và treo biển bán hàng. Mặt hàng nào cũng , chủ yếu giá của cô hợp lý, nên ai cũng cảm thấy dễ mua.
Cả ngày bận rộn, mãi đến khi nhân viên căn cứ tới đuổi khách về cô vẫn còn nhiều xếp hàng. Phải khuyên nhủ mãi, họ mới chịu rời .
Dư Tiền mệt mỏi, suốt cả ngày gần như phút nghỉ ngơi, trưa cũng chỉ ăn vội mấy miếng bánh quy bữa.
Tuy nhiên, khách hiện tại mới chỉ là một phần. Nếu tiếp tục như , những đáp ứng đủ nhu cầu, mà cô cũng sẽ kiệt sức. Ánh mắt cô bất giác chuyển về phía các chủ sạp chậm chạp thu dọn đồ đạc. Hôm nay khi sạp của cô mở cửa, họ chẳng gì để bán, chỉ suốt ngày vì gần như khách.
Dư Tiền chợt nảy một ý, nên gọi tất cả các chủ sạp gần. Dù mấy tình nguyện, họ cũng miễn cưỡng tới chỗ cô.
“Cô gì? Hôm qua cho điện giật bọn đủ ? Hôm nay định giở trò nữa ?”
Một chủ sạp nhỏ thó làu bàu, dù dám to. Dù gì mặt là một dị năng giả hệ song hệ, gây sự cũng đủ can đảm.
Dư Tiền mỉm thiện: “ hỏi xem các vị lấy hàng từ tự bán ?”
Lời đề nghị của cô khiến các chủ sạp ngơ ngác , trong lòng khỏi động lòng.
Dư Tiền đưa đề nghị là lý do. Cô thể một bán hết hàng trong căn cứ, nhưng khách hàng quá đông mà chỉ bốn bọn cô thì xuể. Tuyển thêm nhân viên thì chọn lọc kỹ càng, thực sự tốn thời gian.
Cô thể phía cung cấp hàng hóa, căn cứ thiếu gì chủ sạp. Với vai trò nhà cung cấp, cô xung đột với ai, thể thoải mái nghỉ ngơi – đúng là một việc đôi bên cùng lợi.