Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Phụ Xoay Người - Chương 124: Liên Minh Tạm Thời, Mục Tiêu Kho Lương Thực
Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:45:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Phương Vũ Hân nảy sinh cảnh giác, ở lâu trong phòng, nhanh ngoài. Khúc Thiên Hà nhận sắc mặt cô đúng, lập tức ý thức chuyện xảy , liền thấp giọng hỏi: "Hân Hân, ?"
Phương Vũ Hân : "Có sống sót tiến phế tích, con nghi ngờ là nhắm chúng , chúng xem thử."
Khúc Thiên Hà và Phương Cẩm Đường , sắc mặt đổi, theo bản năng nắm c.h.ặ.t v.ũ k.h.í trong tay. Bạch Khiêm Khiêm mím môi, trong lòng hạ quyết tâm, nếu đến gây phiền phức, bé nhất định dạy dỗ bọn họ một trận trò!
Bốn nhanh ngoài, bao lâu liền thấy nhóm Bạch Diệp và Phương Vũ Dương. Tang thi đều g.i.ế.c sạch, hai đang nhanh nhẹn thu thập tinh hạch. Năm nhóm Trần Kiều vẻ mặt đờ đẫn một bên, thủ đoạn của Phương Vũ Dương và Bạch Diệp cho chấn động, cơ hội tay.
Phương Vũ Hân một cái, vặn thấy sống sót từ xa tới. Trong tay bọn họ đều cầm v.ũ k.h.í, hai mắt chằm chằm Phương Vũ Dương và Bạch Diệp, trong ánh mắt mang theo vẻ kinh hãi, rõ ràng là thực lực của hai dọa sợ.
Những sống sót chia ba đội, mỗi đội hơn hai mươi , cộng tổng cộng bảy tám chục . những trông giống cùng một nhóm nhân mã, mà giống như đến từ ba thế lực khác hơn. Bọn họ từng chút một đến gần, từ biểu cảm, dường như tràn đầy kiêng kỵ đối với Phương Vũ Dương và Bạch Diệp.
Chỉ là , những đến đây mục đích gì.
Phương Vũ Hân cảnh giác, nhưng sợ hãi. Cô hiện tại tự tin thực lực của , ít nhất những căn bản là đối thủ của cô.
Cũng cảnh giác như còn bọn Trần Kiều, Phương Vũ Dương và Bạch Diệp thực lực bất phàm, ngược quá lo lắng.
Mắt thấy ba đội nhân mã ngày càng gần, khi cách hai bên còn năm mét, bọn họ liền dừng . Ba cầm đầu ôm quyền, coi như chào hỏi. Đây là lễ nghi cổ xưa lưu truyền từ ngàn xưa, động tác tuy chính thức quy chuẩn như thời xưa, nhưng cũng bày tỏ ý tứ kính trọng.
Ba đều là đàn ông, một trông hai bảy hai tám, một ba mươi, còn một ba lăm ba sáu tuổi, chênh lệch tuổi tác lớn, tình trạng cơ thể cũng đang độ tráng niên. Những như chỉ thể lực dồi dào, kinh nghiệm xã hội cũng thiếu, thảo nào trở thành dẫn đầu.
Sau khi ôm quyền, đàn ông trung niên trông ba lăm ba sáu tuổi điềm đạm chủ động rõ mục đích đến: "Nhìn hai vị bằng hữu lợi hại, chúng đến đây, thực là bàn một vụ giao dịch với hai vị bằng hữu, hai vị bằng hữu hứng thú ?"
Phương Vũ Dương và Bạch Diệp , đều ngờ, những đến bàn giao dịch. Nhìn cái thế trận , bọn họ còn tưởng những đến gây sự chứ.
Phương Vũ Dương nghĩ nghĩ hỏi: "Giao dịch gì?"
Người thấy hứng thú, lập tức : "Là thế , gần đây một Thành phố thương mại thực phẩm, bên trong nhiều vật tư, nhưng tại , nơi đó hiện tại một đám tang thi chiếm giữ, chúng vẫn luôn đ.á.n.h nhưng cách nào. Cho nên mời hai vị, còn bạn bè của hai vị cùng tham gia. Hai vị bằng hữu ý như thế nào?"
Nghe gã , Phương Vũ Dương và Bạch Diệp lập tức động tâm tư, cảm thấy thể thử xem. suy nghĩ của bọn họ khác , Phương Vũ Dương nghĩ đến việc thể chất vật tư Thanh Mộc Linh Phủ, thần quỷ , Bạch Diệp thì nghĩ bọn họ chỉ hai chiếc xe, căn bản kiếm bao nhiêu đồ, nếu , nghĩ cách kiếm một chiếc xe tải lớn mới , nếu lỗ to.
Hai chủ ý xong, gần như đồng thanh hỏi: "Được, các định chia thế nào?"
Ba , cuối cùng vẫn do lớn tuổi nhất : "Chúng mỗi bên lấy một phần tư, thế nào?"
Phương Vũ Dương và Bạch Diệp lạnh lùng, một phần tư? May mà gã mở miệng ! Những tuy đông, nhưng tất cả cộng cũng là đối thủ của bọn họ, bọn họ, những căn bản nơi đó, nếu bọn họ cũng sẽ đặc biệt đến mời. Kết quả bọn họ mà chỉ chịu nhường một phần tư lợi ích, cái tâm cũng quá lớn !
Phương Vũ Hân lưng bọn họ, trong đầu đang nghĩ đến một vấn đề khác. Cô nhớ trong mộng cảnh, Thành phố thương mại thực phẩm ở khu phố cũ quả thực tang thi chiếm giữ, vô sống sót c.h.ế.t ở đó. Sau , vẫn là Khâu Dịch Minh và Phương Mộng Dao dẫn dọn dẹp tang thi ở đó, lấy vật tư bên trong.
Hiện giờ, Khâu Dịch Minh và Phương Mộng Dao e rằng còn cơ hội nữa.
Cô bước lên một bước, đến bên cạnh Phương Vũ Dương, cao giọng : "Hợp tác thì , nhưng lấy bao nhiêu vật tư, vẫn là các bằng bản sự ."
Lời của cô chọc giận tất cả những , thanh niên hai bảy hai tám tuổi giận dữ : "Cô là ai? Ở đây đến lượt cô chuyện!" Gã cảm ứng d.a.o động năng lượng Phương Vũ Hân yếu, cảm thấy thực lực của cô chắc chắn gì, liền để cô mắt.
Ngược là Phương Vũ Dương và Bạch Diệp, cảnh tượng hai săn g.i.ế.c tang thi bọn họ thấy, hai thực lực mạnh, cho nên mới đưa lời mời.
Thực tế, bọn họ đến đây chẳng qua là để thử vận may. Bọn họ nhận tin báo, là Lưu Mãnh g.i.ế.c, điều khiến bọn họ kinh ngạc thôi. Thực lực của Lưu Mãnh bọn họ đều , thể g.i.ế.c c.h.ế.t gã, rõ ràng thực lực yếu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trong-sinh-nu-phu-xoay-nguoi/chuong-124-lien-minh-tam-thoi-muc-tieu-kho-luong-thuc.html.]
Lúc đó, trong lòng bọn họ liền nảy sinh ý định hợp tác, chỉ là xác định. Sau khi dùng bữa trưa, bọn họ liền định đến đây thử vận may, xem thể gặp , thực lực của những đó đáng để bọn họ hợp tác .
Mà khi tận mắt chứng kiến thực lực của Phương Vũ Dương và Bạch Diệp, suy nghĩ trong lòng bọn họ liền kiên định. Bọn họ dự cảm, hai gia nhập, bọn họ chừng thực sự thể đ.á.n.h Thành phố thương mại thực phẩm .
Lúc , trong lòng bọn họ nghĩ vẫn là mở một con đường m.á.u, cướp chút đồ chạy, nghĩ đến việc g.i.ế.c sạch tang thi ở đó.
Tang thi ở đó thực sự quá nhiều, ít nhất vài vạn con, cũng tụ tập như thế nào, thực sự quỷ dị vô cùng.
Người xong, liền nhận tình hình . Sắc mặt Phương Vũ Dương và Bạch Diệp đều trở nên khó coi, thậm chí ngay cả khí xung quanh dường như cũng trở nên căng thẳng, đông cứng với .
Trong lòng gã trong nháy mắt dự cảm lành, ánh mắt quét qua quét giữa mấy , suy đoán quan hệ của bọn họ.
Phương Vũ Dương lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm gã, giống như con sói chằm chằm con mồi, thể xé xác gã bất cứ lúc nào! Anh nghiến răng nghiến lợi : "Nhớ kỹ, cô là em gái !"
Sắc mặt thanh niên trong nháy mắt lúc xanh lúc trắng, thực lực của gã cũng tệ, từ mạt thế liền tiểu thủ lĩnh, trướng dẫn theo một đám , trong những sống sót cũng coi là khá phong quang.
Trong khu phố cũ , còn ai dám khách khí với gã như , cho dù là thủ lĩnh của các khu an khác, ai mà chẳng kính nể gã ba phần? đám ... thực sự quá đáng ghét!
Bạch Diệp thấy tình hình , lập tức : "Các nếu ý kiến gì, thì quyết định như . Chúng hôm nay về chuẩn một chút, tám giờ ngày mai hội họp với các ở đó, đến lúc đó cùng hành động, thế nào?"
Ba do dự một chút, nghĩ đến cái gì, sắc mặt trắng bệch, đó liền gật đầu đồng ý.
Sau đó bọn họ ở lâu, nhanh rời khỏi nơi . Xem , cũng định về chuẩn thật .
Phương Vũ Dương nghĩ đến sắc mặt của ba , phân tích: "Sắc mặt bọn họ khó coi, nơi đó chắc chắn nguy hiểm, nếu bọn họ sẽ dễ dàng đồng ý như ."
Bạch Diệp tỏ vẻ quan tâm: "Bất kể thế nào, dù cũng là một cơ hội, đến lúc đó xem , thì tùy cơ ứng biến ."
Phương Vũ Dương gật đầu, đồng ý với cách của Bạch Diệp. Sau đó bỗng nhiên cứng đờ mặt, giống như chợt nhớ điều gì đó, vui Bạch Diệp một cái, lạnh nhạt : "Được , , chúng vẫn là ai việc nấy , phụng bồi nữa."
Anh xong liền kéo Phương Vũ Hân xoay rời , Bạch Diệp cẩn thận từng li từng tí bảo vệ Phương Vũ Hân bên cạnh, coi như nước lũ thú dữ, bất đắc dĩ lắc đầu.
Chậc! Cuồng em gái là bệnh, trị!
Mắt thấy nhóm Phương Vũ Hân rời khỏi nơi , bọn Trần Tứ đến bên cạnh Bạch Diệp. Mạnh Thanh La lo lắng hỏi: "Đại ca, chuyện quá qua loa ? Anh nắm chắc ? Giống như vị Phương , Thành phố thương mại thực phẩm đó chắc chắn nguy hiểm. Còn ba nhóm nhân mã , rõ ràng cũng mỗi một ý, hợp tác với bọn họ quá mạo hiểm ?"
Hơn nữa, Phương Vũ Hân là vị hôn thê của Khâu Dịch Minh, nếu cô chuyện cho Khâu Dịch Minh , đến lúc đó bọn họ lấy lợi ích thì thôi, chừng còn rước họa !
Bạch Diệp cô một cái, cô đang lo lắng điều gì, nhưng tiện cho cô Phương Vũ Hân quyết ý hủy hôn với Khâu Dịch Minh, liền chỉ : " tự chừng mực, sẽ ." Nghĩ nghĩ, quyết định dứt khoát nhân cơ hội dự định, liền , " chuẩn hôm nay đến khu an ngoại ô, chuẩn một chút ."
"Cái gì?" Mạnh Thanh La kinh hô một tiếng, khó tin Bạch Diệp, cô theo bản năng cảm thấy chuyện chắc chắn liên quan đến Phương Vũ Hân, ánh mắt về phía Bạch Diệp liền mang theo vài phần thất vọng và bi thương, "Đại ca, như quá mạo hiểm!"
Bạch Diệp lên tiếng, mà đầu với Trần Tứ: "Trần Tứ, theo ."
Trần Tứ với Mạnh Thanh La, theo Bạch Diệp xa. Mạnh Thanh La nhíu mày, định theo tiếp tục lý luận với Bạch Diệp, Từ Ngũ nắm lấy cánh tay, Từ Ngũ lắc đầu với cô , thấp giọng : "Thanh La, lão đại tự chừng mực, chuyện của cô đừng xen nữa."
Anh xong, dáng vẻ thất vọng của Mạnh Thanh La chút đành lòng. Câu cuối cùng của , thực là khuyên Mạnh Thanh La đừng xen chuyện của Bạch Diệp và Phương Vũ Hân nữa. Anh Mạnh Thanh La thích Bạch Diệp, nhưng chuyện tình cảm thể miễn cưỡng, bất kể Bạch Diệp hiện tại tâm tư gì với Phương Vũ Hân, ít nhất đối với Mạnh Thanh La là vô ý, Mạnh Thanh La can thiệp chuyện của , với tính khí của Bạch Diệp, căn bản nhận kết quả .
Mạnh Thanh La hít sâu một , ánh mắt lóe lên, thấp giọng với Từ Ngũ một tiếng "Cảm ơn".
Phương Vũ Hân cũng chuyện xảy ở đây, cô mở rộng linh thức , vốn dĩ là xem xung quanh sống sót đến gần , nào ngờ thấy một màn khiến cô phẫn nộ.