Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Phụ Xoay Người - Chương 253: Lòng Tham
Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:49:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi mưa m.á.u rơi xuống hết, Phương Vũ Hân vung tay giải trừ kết giới, để tránh khác . Lúc , những sống sót lượt xuống xe, bọn họ trải qua cảnh tượng lúc nãy, sắc mặt đều lắm. Đặc biệt là hai thương trong đó, sắc mặt càng hiện lên vẻ trắng bệch tuyệt vọng.
Có giữa đống xác, tìm thấy thi hài xâu xé bên trong, bịt miệng nén, còn thì một bên, vẻ mặt đầy bi thương và mờ mịt.
Bọn họ đó vẫn luôn ở trong căn cứ, tuy cuộc sống lắm, còn thường xuyên chịu uất ức, những dị năng giả bắt nạt, nhưng ít nhất bọn họ thể sống. Tuy nhiên mới ngoài bao lâu, bọn họ gặp đàn tang thi, phát hiện thế giới bên ngoài tàn khốc đến nhường , sống sót là chuyện khó khăn đến .
Bọn họ căn bản , còn thể sống bao lâu, con đường tiếp theo thế nào?
Bọn họ thật sự thể sống tiếp ?
Có tự hỏi như , vẻ mặt càng thêm mờ mịt và tuyệt vọng.
Phương Vũ Hân và Bạch Diệp qua đó, hai động tác nhanh nhẹn đào tinh hạch , dùng linh khí loại bỏ vết bẩn bám tinh hạch, trực tiếp bỏ túi đeo bên hông.
Những khác động tác của bọn họ, lúc mới bàng hoàng hồn, ánh mắt phức tạp những con tang thi mặt. Có trong mắt lóe lên vẻ tham lam, đó lén về phía Phương Vũ Hân và Bạch Diệp, khi thấy con d.a.o găm sắc bén tuyệt đối trong tay họ, những lập tức tái mặt, đè nén lòng tham trong lòng xuống.
Vài ngàn con tang thi, đó chính là vài ngàn viên tinh hạch, đối với những thoát c.h.ế.t mà , quả thực coi là một khoản tiền khổng lồ. Nếu những tinh hạch , bọn họ đến khu an tiếp theo ít nhất thể đổi ít vật tư sinh tồn.
ai dám đào tinh hạch, chỉ vì Phương Vũ Hân và Bạch Diệp là ân nhân cứu mạng của bọn họ, bọn họ mặt dày đến thế, mà còn vì, khi chứng kiến thực lực của hai , bọn họ căn bản dám chút mạo phạm nào!
Tuy nhiên, phàm sự luôn ngoại lệ.
Một đàn ông trẻ tuổi canh giữ bên hai cái xác trọn vẹn lóc đau khổ một hồi, bỗng nhiên đầu , căm hận trừng mắt Phương Vũ Hân và Bạch Diệp. Khoảnh khắc tiếp theo, bỗng nhiên đỏ mắt, xoay chỉ hai chất vấn: "Ở đây c.h.ế.t nhiều như các chẳng lẽ thấy ? Người c.h.ế.t là lớn, chẳng lẽ trong mắt các , c.h.ế.t còn quan trọng bằng những viên tinh hạch ?"
Cậu thực là đang giận cá c.h.é.m thớt, hai cái x.á.c c.h.ế.t là cha , đó cửa xe tang thi kéo mở, cha vì bảo vệ , tang thi lôi ngoài, tàn nhẫn xâu xé đến c.h.ế.t!
Cho nên khi thấy t.h.i t.h.ể trọn vẹn của cha , khi lóc đau khổ, trong lòng gần như sự hối hận lấp đầy, khiến sắp chịu đựng nổi! Thế là, khi thấy Bạch Diệp và Phương Vũ Hân thờ ơ với những t.h.i t.h.ể ở đây, mà bận rộn đào tinh hạch ở đó, sự hối hận trong lòng cuối cùng cũng tìm một cái cớ để trút !
Đều tại bọn họ! Đều tại bọn họ! Bọn họ lợi hại như , tại cứu cha ? Nếu bọn họ tay, cha tuyệt đối sẽ c.h.ế.t!
Người trẻ tuổi sự hối hận quá độ, trong lòng liền sinh ma chướng, gánh vác tội danh hại c.h.ế.t cha ruột nặng nề , liền theo tiềm thức, quy kết lầm lên Bạch Diệp và Phương Vũ Hân!
Phương Vũ Hân đang bận đào tinh hạch, tang thi ở đây quá nhiều, nhanh ch.óng đào hết tinh hạch , đó thiêu hủy x.á.c c.h.ế.t. Cô mới cảm thấy phẩm chất những cũng tệ, nào ngờ xuất hiện một kẻ kỳ quái!
Phương Vũ Hân nhịn , đang định mở miệng, liền thấy một phụ nữ trung niên đột nhiên lao về phía trẻ tuổi, tát một cái mặt .
"Bốp!"
Xung quanh quá yên tĩnh, tiếng tát vang lên đặc biệt rõ ràng. Phương Vũ Hân nhướng mày, nhịn phụ nữ trung niên tay. Cô tò mò, mục đích tay của là gì.
Người trẻ tuổi da dẻ khá trắng, vẻ bình thường chịu khổ mấy. Cái tát giáng xuống, khuôn mặt thanh tú của liền xuất hiện năm dấu ngón tay đỏ ửng, còn sưng lên.
Cậu khó tin phụ nữ trung niên : "Cô, cô mà đ.á.n.h cháu?"
Người phụ nữ trung niên chỉ tiếc rèn sắt thành thép trừng mắt : "Cô đương nhiên đ.á.n.h cháu! Cháu ma chướng ? Bọn họ là ân nhân cứu mạng của chúng , cháu thể những lời như ! Cha cháu là vì bảo vệ cháu mà c.h.ế.t, liên quan gì đến bọn họ? Hơn nữa, bây giờ là lúc nào , c.h.ế.t là lớn sai, nhưng sống chẳng lẽ quan trọng ? Sao cháu chịu động não chút !"
Bà đến đây, nhịn cánh tay thương, trong ánh mắt lóe lên vẻ ảm đạm. Máu chảy từ vết thương dữ tợn biến thành màu đen, điều nghĩa là bà nhiễm virus tang thi, trừ khi thức tỉnh thành dị năng giả, bà chỉ con đường c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-trong-sinh-nu-phu-xoay-nguoi/chuong-253-long-tham.html.]
Người bình thường thức tỉnh thành dị năng giả khó khăn bao? Những trẻ tuổi còn chắc thức tỉnh , huống chi bà lớn tuổi thế , còn cơ hội?
Bà còn nhiều thời gian nữa, mà trẻ tuổi mắt , là duy nhất của bà. Cố tình bình thường thông minh, học hành cũng giỏi, mà lúc ma chướng, những lời như với ân nhân cứu mạng!
Bà thể hiểu tâm trạng của trẻ tuổi, nhưng bản vô dụng, chẳng lẽ còn thể trách khác ? Nếu hai trẻ tuổi , tất cả bọn họ đều c.h.ế.t! Người nghĩ thông chứ! Hơn nữa, con đường tiếp theo còn bao xa, nay bọn họ may mắn, gặp hai cao thủ thực lực bất phàm , nếu thể cùng bọn họ, sự an sẽ đảm bảo. Cậu những lời , chỉ là vong ân bội nghĩa, mà còn đắc tội c.h.ế.t !
Đến lúc , ai còn quản sự sống c.h.ế.t của bọn họ?
Chỉ là những lời dù cũng là tư tâm của bà, mặt hai ân nhân cứu mạng , bảo bà mở miệng !
May mà trẻ tuổi cũng tính là quá ngu xuẩn, khi mắng, đau khổ vò đầu, xổm xuống thấp giọng nức nở, liên tục đưa tay lau nước mắt.
Người phụ nữ trung niên thấy thế thở dài một tiếng, dù cũng là cháu trai bà, hai c.h.ế.t một là ruột bà, một là chị dâu bà, nay bọn họ c.h.ế.t , còn c.h.ế.t t.h.ả.m như , bà thể đau lòng? chung quy là do vận may của chính bọn họ , thực lực, thực sự trách khác.
Những khác những lời của bà, nhịn cúi đầu, mặt hiện lên vẻ hổ. Bọn họ tuy , nhưng trong lòng oán khí. Nay phụ nữ trung niên cảnh tỉnh, bọn họ mới bàng hoàng phát hiện, suýt chút nữa trở thành kẻ vong ân bội nghĩa ăn cháo đá bát!
Lúc , một đàn ông trẻ tuổi bên cạnh tới, ba mươi tuổi, khí chất khá ôn hòa, tướng mạo miễn cưỡng coi là thanh tú, cộng thêm khí chất ôn hòa , dễ khiến nảy sinh thiện cảm.
Trong lòng ôm một bé gái, bé gái tuổi lớn, chỉ bốn năm tuổi, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn đôi mắt to tròn long lanh, da dẻ khá trắng, dáng dấp xinh . Chỉ là lẽ suy dinh dưỡng, tóc khô vàng, làn da trắng nổi đầy tơ m.á.u đỏ, đôi tay cũng gầy guộc nhỏ xíu, như chân gà .
Bé gái quấn một chiếc áo vải bố dày, đàn ông cẩn thận ôm cô bé lòng, giống như nâng niu trân bảo. Anh nhíu mày, khẽ : "Tìm chỗ an táng t.h.i t.h.ể ."
Nói xong, cụp mắt xuống, che vẻ bi thương và ảm đạm nơi đáy mắt. Cảnh tượng đều thấy hết, cũng đại khái đoán suy nghĩ của phụ nữ trung niên. Trong lòng nghĩ thực cũng giống phụ nữ trung niên, thậm chí thể là tham lam hơn. Giống như phụ nữ trung niên, thực cũng thương, vết thương ở lưng, tang thi cào nhiều vết.
Lúc đó cửa kính xe tang thi cào vỡ, móng vuốt sắc nhọn thò trong xe, đè c.h.ặ.t con gái xuống ghế, che chở cô bé trong lòng, kết quả tang thi cào thương lưng.
Anh thể sống sót , dù xác suất thức tỉnh thực sự quá thấp, sức khỏe , thế nào cũng là may mắn đó.
nếu c.h.ế.t, con gái đây? Con bé mới sáu tuổi, còn nhỏ như , cái gì cũng hiểu, đối với khác mà chính là một gánh nặng . Mẹ con bé c.h.ế.t , nếu c.h.ế.t nữa, ai còn thể bảo vệ chăm sóc con bé đây?
Anh tham lam, hy vọng thể gửi gắm con gái cho hai trẻ tuổi . trong lòng thực hiểu rõ, chuyện như khác sẽ đồng ý. Cho dù hai trẻ tuổi mạnh, bọn họ lý do gì để mang theo một bé gái gánh nặng chứ?
Anh chỉ cần nghĩ đến việc con gái thể bỏ rơi, c.h.ế.t t.h.ả.m thương, liền cảm thấy đau như d.a.o cắt. Vết thương lưng đau rát, virus tang thi ngừng xâm thực cơ thể . Anh cảm nhận rõ ràng sức lực mất từng chút một, con gái trong lòng dường như càng lúc càng nặng, thậm chí sắp ôm nổi nữa .
lúc , thấy con gái dùng giọng mềm mại nhỏ nhẹ : "Ba, ba ? Trên mặt nhiều mồ hôi quá, thoải mái ?" Bé gái , lấy từ trong túi áo một chiếc khăn tay nhỏ, nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh mặt đàn ông.
Sắc mặt đàn ông trắng bệch một mảng, thậm chí lộ một màu xám ngoét c.h.ế.t ch.óc, bé gái hiểu điều đại diện cho cái gì, chỉ cảm thấy sắc mặt "ba" thật tệ.
Cô bé ngẩng đầu lên từ trong lòng đàn ông, chớp đôi mắt to mờ mịt , nhỏ giọng hỏi: "Ba, sắc mặt ba khó coi quá, bệnh ạ?" Nói xong cô bé nhăn mặt, mếu máo nức nở , "Hoan Hoan ba bệnh, ba đừng bệnh ?"
Cô bé tuy còn nhỏ, cái gì cũng hiểu, nhưng cô bé lờ mờ hiểu , luôn yêu thương cô bé đến một nơi xa, bao giờ nữa. Lúc rời , sắc mặt cũng khó coi như thế . Cô bé còn nhớ, lúc đó ba bệnh .
Bây giờ ba cũng mắc bệnh giống ? Ba cũng sẽ giống như vĩnh viễn rời ?
Nghĩ đến đây, trong lòng cô bé càng lúc càng sợ hãi, nhịn ôm cổ đàn ông nhỏ. Cô bé thậm chí dám to, vì ba to sẽ dẫn kẻ tới. Cô bé dẫn kẻ tới, kẻ sẽ bắt nạt ba.