Mạt Thế: Xuyên Sách Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Cá Muối - Chương 41: Sức mạnh của con cá muối

Cập nhật lúc: 2026-04-21 03:03:04
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công trình xây dựng căn cứ huyện Nghi đang tiến hành khẩn trương, Văn Tiêu Tiêu với tư cách là dị năng hệ thủy, nhận một công việc, đó là đến hồ chứa nước của huyện Nghi để xả nước.

 

lượng tang thi ở huyện Nghi tiêu diệt khá nhiều, Hàn Thành thuê Văn Tiêu Tiêu với giá hai mươi viên tinh hạch mỗi ngày.

 

Ngoài cô , còn hai nữa, đây là ba dị năng giả hệ thủy duy nhất còn trong những sống sót. Một là bạn cũ, Chu Lệ, còn là một thanh niên gầy yếu mà Văn Tiêu Tiêu từng gặp qua — Trương Dương!

 

Mặc dù quen Trương Dương, nhưng cái đuôi nhỏ theo lưng thì Văn Tiêu Tiêu , chẳng là Tiểu Linh Quỷ, Tiểu Lượng ?

 

“Tiểu Lượng, em ở đây?” là mỗi gặp đều cho cô bất ngờ, đứa trẻ lanh lợi ngoan ngoãn.

 

“Em theo Trương Dương đến đây, chị Tiêu Tiêu, Trương Dương chính là cho em nước đó.”

 

Thì nước trong tay Tiểu Lượng là do Trương Dương cho, nhưng Tiểu Lượng kiên quyết trả một phần lương thực để trao đổi. Hôm nay Tiểu Lượng đến đây cũng là ý của Trương Dương, theo mỗi ngày thể nhận hai viên tinh hạch thù lao, quả thật đáng giá.

 

“Hừ, đây là trò đùa, dẫn theo một đứa trẻ đến đây thì thể thống gì?” Chu Lệ chống nạnh, mặt đầy vẻ cay nghiệt, mắt xếch mày nhỏ, khuôn mặt trông thật chua ngoa.

 

“Tiểu Lượng là do đưa đến, liên quan gì đến cô, cần bận tâm!” Trương Dương thì gầy nhỏ, nhưng tính cách mạnh mẽ, đúng là như tên.

 

Bị đáp trả một câu, Chu Lệ liền lắc eo về phía hồ chứa nước.

 

Nói là hồ chứa nước, thực chỉ là một bể chứa nước lớn xây dựng nhân tạo ở trung tâm huyện Nghi, mới dọn dẹp xong, tất cả các đường ống cấp nước của thành phố cũng sửa chữa tất, chỉ còn chờ dị năng hệ thủy đến để trữ nước.

 

“Nói , ai nhiều thì lấy nhiều tinh hạch, những ai lười biếng thì nhất đừng nhận công việc .” Chu Lệ liếc Văn Tiêu Tiêu một cái, ý nhắm rõ ràng.

 

Văn Tiêu Tiêu: “...”

 

Văn Tiêu Tiêu vốn dĩ thể đến, dù cô theo đội cũng nhặt nhiều tinh hạch , nhưng việc xây dựng huyện Nghi thể thiếu nguồn nước, vì sự phát triển hơn của căn cứ mới , cô để ý đến Chu Lệ.

 

Bể chứa nước đặt trong nhà, đến đón , Văn Tiêu Tiêu thấy đến thì mắt sáng lên, trai trẻ mắt chẳng là lính trực ở căn cứ tạm thời Hạ Thành ?

 

Cũng là hôm nay, Văn Tiêu Tiêu mới tên , Điền Vũ Trạch.

 

“Đội trưởng Trương , tên khá may mắn, nên để phụ trách quản lý hồ chứa nước!” Điền Vũ Trạch gãi đầu ngượng ngùng.

 

Văn Tiêu Tiêu gật đầu, Thượng tá Trương Kỳ đúng là nhân tài, ngờ cũng nghiên cứu cả huyền học.

 

Khi thấy Văn Tiêu Tiêu, Điền Vũ Trạch vui, dù cũng vô cùng quen thuộc với năng lực của cô, cô ở đây, công việc ở hồ chứa chắc sẽ nhanh ch.óng thành.

 

Dẫn trong, hiện mắt là một bể nước khổng lồ màu xanh, chỗ nối giữa bể nước và bên ngoài một đường ống lớn, kéo dài phía là những đường ống nhỏ dày đặc.

 

“Chính là chỗ , ai trong các bắt đầu ?” Điền Vũ Trạch hỏi, nhưng ánh mắt về phía Văn Tiêu Tiêu.

 

“Để !” Trương Dương gật đầu với hai , đó là đầu tiên bước .

 

Năng lực hệ nước của Trương Dương yếu, hai tay vung lên, nước trong bể chứa từ từ dâng lên, nhưng nhanh sắc mặt trở nên tái nhợt, hình vốn gầy yếu lảo đảo suýt ngã, Tiểu Lượng vội vàng đỡ lấy .

 

Văn Tiêu Tiêu chợt hiểu , chẳng lẽ Trương Dương hạ đường huyết, còn Tiểu Lượng thì chỉ tác dụng đỡ thôi ?

 

Mực nước tăng lên một phần mười, nhưng trong một hồ chứa lớn như là thành tích đáng mừng .

 

Chu Lệ tỏ vẻ khinh thường, “Chỉ chút bản lĩnh thôi , tưởng lợi hại lắm cơ!”

 

Sau đó đến lượt Chu Lệ, cô đưa tay , thời gian duy trì còn ngắn hơn cả Trương Dương, nhưng chịu thua, vẫn c.ắ.n răng chịu đựng. Trương Dương sống ở khu ổ chuột, khi dị năng thức tỉnh ngày nào cũng luyện tập, đương nhiên mạnh hơn Chu Lệ, chỉ là những điều Chu Lệ nghĩ tới.

 

“Được , đừng cố quá sức!”

 

Điền Vũ Trạch ngăn cho Chu Lệ tiếp tục tiêu hao dị năng, thấy đối phương mặt mũi tái nhợt, trán đổ mồ hôi liền vội vàng dìu cô sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-xuyen-sach-phao-hoi-chi-muon-lam-ca-muoi/chuong-41-suc-manh-cua-con-ca-muoi.html.]

 

Văn Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, Chu Lệ nở một nụ ngây thơ, trong sáng, nhưng khiến Chu Lệ tức đến nửa c.h.ế.t.

 

Con nhỏ đáng ghét, mày gì mà khoe khoang chứ?

 

Chỉ trong chốc lát khiến hai gần như kiệt sức, Văn Tiêu Tiêu cũng thử xem dị năng của tăng lên thế nào, liền nhắm mắt điều động dị năng.

 

Những ngày ngoài việc hấp thụ tinh hạch, cô dùng kỹ năng ngưng nước thành băng, thật chú ý bây giờ thể tạo bao nhiêu nước!

 

“Wow, chị Tiêu Tiêu!”

 

“Nước sắp đầy !!!”

 

Văn Tiêu Tiêu mở mắt , nước gần như tràn đến chân, giày ướt...

 

“Sao nhanh , còn dùng hết sức mà.” Văn Tiêu Tiêu đôi giày phiên bản giới hạn của một thương hiệu nào đó, chút tiếc nuối.

 

Tiểu Lượng: “…”

 

Chị Tiêu Tiêu, chị đúng là kiểu khoe ngầm . Trương Dương với khuôn mặt chán đời cuối cùng cũng ngẩng lên, nghiêm túc quan sát Văn Tiêu Tiêu. Cô gái trông còn trẻ, khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt màu hổ phách hiếm thấy, nhàn nhạt, lấp lánh ánh sáng.

 

Chỉ trong chớp mắt khi Điền Vũ Trạch , ngờ hồ chứa đầy nước, lập tức lộ vẻ mặt kinh ngạc.

 

“Cái , cái ... thật tuyệt quá!”

 

Trước đó Điền Vũ Trạch còn lo lắng công việc của sẽ khó , ngờ cấp cử đến cho một ngôi may mắn.

 

“Cảm ơn cô, cô Văn. sẽ báo cáo với cấp , tăng thù lao cho cô!” Có lẽ Điền Vũ Trạch quá kích động, quanh mấy mấy vòng liền.

 

“Không gì, chúng thể tan ca chứ?” Văn Tiểu Tiểu ngẩng khuôn mặt nhỏ hỏi.

 

“Tất nhiên , bây giờ các cô thể tan ca, cần đưa các cô về ?” Điền Vũ Trạch nhiệt tình.

 

“Không cần , chắc còn nhiều việc mà?” Văn Tiểu Tiểu lắc đầu, cô tự dạo cũng , dù cũng coi là xây dựng căn cứ huyện Nghi.

 

“Được!”

 

Thế là Điền Vũ Trạch đích tiễn mấy ngoài, vội vàng rời .

 

Bây giờ sắc mặt của Chu Lệ càng tệ hơn, đồng thời chút thể tin nổi, dị năng của cô thể lợi hại đến .

 

Đó tất nhiên là nhờ Tần Lẫm cho ăn , Văn Tiêu Tiêu là một trong những đầu tiên hấp thụ tinh hạch!

 

Văn Tiêu Tiêu và Tiểu Lượng trao đổi địa chỉ với , mới rời . Hiện tại ở huyện Nghi thứ thiếu nhất là nhà ở, những đầu tiên chuyển đều riêng một căn biệt thự nhỏ, Tiểu Lượng cuối cùng cũng sống ở khu nhà ổ chuột bẩn thỉu nữa.

 

Vì hồ chứa nước ở trung tâm thành phố, Văn Tiêu Tiêu bước thấy tám con phố thương mại rộng thênh thang, đường đội bảo vệ căn cứ lái xe chở vật tư, chuẩn quản lý tập trung.

 

Tất nhiên, cũng nhiều thứ họ bỏ , ví dụ như các cửa hàng đồ xa xỉ...

 

Mắt Văn Tiêu Tiêu sáng lên, nước hoa, kim cương... tới đây! Đẩy cửa tiệm trang sức, quả nhiên ở đây ai động tới, thậm chí quầy hàng còn ngăn nắp, tận thế thì chẳng ai chọn trốn ở đây, nước cũng chẳng đồ ăn.

 

Văn Tiêu Tiêu mặc kệ, cái gì nhét là nhét hết, cái ba lô nhỏ nhồi căng phồng. Đang hài lòng chuẩn rời , chân bỗng loạng choạng suýt vấp cái gì đó, cô ngẩng đầu lên, đó là một cánh tay.

 

Xác c.h.ế.t? Văn Tiêu Tiêu hoảng, may mà xung quanh của đội bảo vệ, cô cầu cứu và giúp đỡ.

 

Nhỡ là tang thi thì , tiêu diệt ngay từ trong trứng nước.

 

 

Loading...