Mạt Thế: Xuyên Sách Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Cá Muối - Chương 54: Gã béo chết tiệt đầy ảo tưởng
Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:55:31
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh ngoài , khỏi đây chính là biển hoa mê hoặc, sẽ c.h.ế.t… khụ khụ…”
Giọng yếu ớt ngăn cản hành động tiếp theo của Tần Lẫm. Theo hướng phát âm thanh , đó là một thiếu nữ trẻ tuổi. Vì ở trong hầm rượu lâu nên tóc và mặt cô đều bẩn thỉu, bộ quần áo duy nhất thể che cũng để hở cả cánh tay lẫn chân.
Tần Lẫm ném cho cô một bộ quần áo: “Biển hoa mê hoặc là nơi nào?”
Ô Nhã nhặt quần áo lên mặc , vịn l.ồ.ng dậy: “Biển hoa mê hoặc mọc quanh bốn phía của trại, là cấm địa trong trại, cũng là công cụ mà Lý Hiểu Khiêm dùng để kiểm soát dân làng.”
Tần Lẫm đoán rằng Lý Hiểu Khiêm thể là kẻ xâm nhập trại, bởi vid khi phụ nữ mặt nhắc đến cái tên , mặt đầy vẻ căm hận và cam lòng.
Đáng tiếc là Tần Lẫm hứng thú về những trải nghiệm bi t.h.ả.m của khác, trực tiếp hỏi: “Dẫn lối khác, đang gấp tìm !”
“ thể giúp , nhưng đồng ý với một điều kiện!” Ô Nhã từng thấy dáng vẻ đàn ông khi bước khỏi l.ồ.ng, mạnh, thể giúp cô trả thù.
“Cô đang mặc cả với ?”
Ánh mắt Tần Lẫm sắc lạnh, tay siết , khí thế của dị năng giả từ từ tỏa , cuối cùng đè lên Ô Nhã. Hai chân Ô Nhã run lên, c.ắ.n răng chịu đựng mới để quỳ xuống đất.
“Nếu dẫn đường, sẽ cho nổ tung chỗ ngay, đến lúc đó những còn ...” Giọng của Tần Lẫm nhạt, nhưng đùa.
Ô Nhã lúc mới nhận sai một việc, đàn ông căn bản thể uy h.i.ế.p, nếu cầu xin , lẽ đạt mục đích .
“Đi theo ...”
Ô Nhã cố nén sợ hãi, dẫn Tần Lẫm theo một con đường khác: “Lý Hiểu Khiêm để tiện cho việc thực hiện âm mưu, con đường dẫn thẳng đến phòng của .”
Tần Lẫm suốt dọc đường gì, trong đường hầm tối tăm chỉ tiếng thì thầm của phụ nữ, dùng dị năng tinh thần để quan sát xung quanh, vẫn phát hiện dấu hiệu của sự sống, cho đến khi đến cuối đường hầm...
Dưới đất, đúng lúc đó chính là căn nhà tre sang trọng của Lý Hiểu Khiêm.
Văn Tiêu Tiêu đang mơ, mơ thấy biến thành một cái cây lớn, xung quanh là một đám hoa nhỏ đỏ rực. Mùa xuân đến , ong bay đến thu thập phấn hoa...
Lý Hiểu Khiêm loạng choạng lao đến bên giường, đ.á.n.h thức Văn Tiêu Tiêu dậy, lúc cổ đông cứng, thể cử động, thậm chí mở miệng chuyện thấy thở trắng xóa, chỉ cần thêm vài tiếng nữa, sẽ c.h.ế.t cóng.
“Cô, tỉnh ...” Lý Hiểu Khiêm chỉ mong hoa mê hoặc thể phát huy tác dụng, đưa tay đẩy Văn Tiêu Tiêu.
“Rầm!”
Theo một tiếng động mạnh, nửa căn nhà tre của Lý Hiểu Khiêm sụp xuống, nửa còn trống hoác, chao đảo trong gió.
Lý Hiểu Khiêm ngẩn , bụi đất rơi xuống, lộ bóng dáng một nam một nữ.
“ khuyên đừng động cô !”
Vị trí của Tần Lẫm rõ ràng là đất, mà chỉ khẽ nhún nhảy thẳng lên nhà tre cao mấy mét, nửa căn nhà tre còn Tần Lẫm giẫm lên kêu kẽo kẹt, cũng khiến Lý Hiểu Khiêm rõ dáng vẻ của đối phương.
“Là !” Đương nhiên Lý Hiểu Khiêm nhận , chẳng đây là đàn ông ném hầm rượu ?
“Rất bất ngờ ?” Năng lực hệ lôi trong tay Tần Lẫm ngưng tụ , đột nhiên Ô Nhã ngăn : “Không thể g.i.ế.c , vẫn còn kiểm soát trong trại!”
Tần Lẫm liếc Lý Hiểu Khiêm, là một tên béo c.h.ế.t tiệt.
Vượt qua Lý Hiểu Khiêm giường, lúc Tần Lẫm mới thu ánh mắt lạnh lùng của , sắc mặt cũng trở nên dịu dàng: “Tiêu Tiêu?”
Văn Tiêu Tiêu đang vui vẻ những chú ong lấy mật, ngờ một chú ong con điều từ xuất hiện, cứ bay lượn quanh tai cô, vo ve mãi, thật phiền c.h.ế.t !
Văn Tiêu Tiêu đưa tay : “Đừng ồn…”
Tần Lẫm nắm lấy bàn tay của Văn Tiêu Tiêu suýt nữa thì vỗ mặt : “...”
“Hahaha, nhất các nên điều, cô trúng phấn hoa mê hoặc, cứu cô thì đến cầu xin .” Dù Tần Lẫm trông dữ, nhưng Lý Hiểu Khiêm chẳng để mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-xuyen-sach-phao-hoi-chi-muon-lam-ca-muoi/chuong-54-ga-beo-chet-tiet-day-ao-tuong.html.]
“Phấn hoa mê hoặc là gì?” Văn Tiêu Tiêu cuối cùng cũng mở mắt, thấy Tần Lẫm liền lao tới: “Không đang mơ chứ, đến tìm !”
Tần Lẫm bóp nhẹ má cô, bế cô lên: “Không chứ?”
“ thể chuyện gì , chỉ ngủ một giấc thôi…” Văn Tiêu Tiêu xoa đầu, cố nhớ xem khi ngủ xảy chuyện gì.
Lý Hiểu Khiêm thì sắc mặt đổi hẳn, thể ?
Ngay lúc , những khác trong làng đều lượt cầm v.ũ k.h.í vây quanh, vị khách mời mà đến là Tần Lẫm với vẻ mặt tức giận.
Điều kỳ lạ là, bọn họ đều phớt lờ Ô Nhã.
“Thủ lĩnh, ngài chứ?” Những quan tâm nhất chính là Lý Hiểu Khiêm.
Ô Nhã cảnh tượng , siết c.h.ặ.t hai tay, những vốn dĩ đều là nhân của cô , mà lúc tất cả đều trở thành con rối của Lý Hiểu Khiêm.
Tần Lẫm Lý Hiểu Khiêm, khuôn mặt béo ngậy của đối phương nở một nụ , ánh mắt uy h.i.ế.p của Tần Lẫm, vẫy tay : “Không , . Chỉ là đùa với một chút thôi, haha!”
Những dân làng phía mà hề nghi ngờ gì, thấy Lý Hiểu Khiêm bình an vô sự liền rời .
Văn Tiêu Tiêu dậy, hỏi Tần Lâm: "Tiếp theo chúng gì?"
"Thủ lĩnh, Lý thủ lĩnh?"
Tần Lẫm còn hiểu rõ tình hình ở đây là gì, cách xưng hô "thủ lĩnh" cho kinh ngạc, nếu đoán sai thì tên mập chính là Lý Hiểu Khiêm mà Ô Nhã nhắc tới.
Đối phương dị năng giả, mà thể khống chế những dân làng , thật là kỳ lạ.
"Làm, gì?" Giọng Lý Hiểu Khiêm run rẩy, một nửa là sợ, một nửa là lạnh.
"Nếu c.h.ế.t thì nhất nên ngoan ngoãn một chút." Tần Lẫm đe dọa Lý Hiểu Khiêm xong, mới với Văn Tiêu Tiêu: "Trước tiên hãy cởi trói cho ..."
Văn Tiêu Tiêu liền phất tay, băng giá ngưng tụ trong m.á.u Lý Hiểu Khiêm lập tức tan .
"Đi thôi..."
Tần Lâm ôm eo Văn Tiêu Tiêu, dẫn cô nhẹ nhàng nhảy xuống mặt đất. Văn Tiêu Tiêu mặc váy ngắn, eo nhỏ như liễu, lúc Tần Lâm thu tay còn liếc một cái...
"Sao ?" Văn Tiêu Tiêu ngơ ngác Tần Lẫm.
"...Tại ăn mặc thế ?" Tần Lẫm chút tức giận.
"Bởi vì em đến để hầu hạ ngủ mà." Văn Tiêu Tiêu hai tay xòe , ngây thơ .
Tần Lẫm... thật sự nương tay với tên mập c.h.ế.t tiệt đó!
Văn Tiêu Tiêu níu lấy cánh tay Tần Lẫm: "Chúng tìm Tiểu Tuyết, nó mất tích ."
Tần Lẫm quan tâm đến Văn Tiêu Tiêu: "Em thật sự thương chứ? Lúc đó trực thăng rơi gấp, tìm một mặt nước mới hạ cánh khẩn cấp, tiếc là vẫn trụ ..."
"Không mà, em một vết thương nào..." chỉ là cứ ngủ, mơ, nhưng chắc cái tính là bệnh .
"Vậy thì ." Tần Lẫm chút yên tâm.
Ô Nhã bên cạnh hai trò chuyện như ai, nghiến răng theo: "Vừa đồng ý giúp , hơn nữa, nếu giải quyết Lý Hiểu Khiêm , các cũng khỏi Miêu trại ."
Tần Lẫm trả lời cô , cũng tính toán chuyện đối phương đ.á.n.h tráo khái niệm, tâm trạng bây giờ khá , chỉ : " cần tìm hiểu tình hình !"
Ô Nhã liền im lặng, chỉ mím môi, mà thôi.