Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 274: Thôn Hoa Mạo Nhận Ân Tình Trong Truyện Điền Văn (21)
Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:10:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dư phục:"Không ngươi Triệu Sách sắp cưới Chính phi , bảo mau ch.óng Trắc phi ? Đã là mau ch.óng, còn mà từ từ ? Ta hỏi rõ ràng ngài thích ?"
Đứa trẻ lớn , đều học cách cãi .
Xuân Mai cãi đến mức nghẹn họng, trừng mắt nàng:"Nghe ai?"
Tô Dư hừ lạnh một tiếng, ngoảnh mặt lời nào.
Nàng cũng tỳ khí đấy nhé.
"Ta mới là chủ t.ử, là ân nhân cứu mạng của Triệu Sách, ngươi là nha của , ai cho phép ngươi lớn tiếng quát tháo ? Cẩn thận bảo Triệu Sách đổi ngươi !"
Tô Dư chỉ là tính tình thẳng thắn, nhưng trong lòng sáng như gương, bình thường là vì bản quả thực cần sự giúp đỡ của Xuân Mai, nhưng nghĩa là một nha thể leo lên đầu nàng tùy ý sai bảo quát mắng nàng.
Xuân Mai tức đến đau tim, cảm giác giống như nuôi một đứa trẻ hư, đứa trẻ hư, cố tình nàng cách nào giáo d.ụ.c.
Hít sâu một , nàng đè nén hỏa khí:"Cô nương giáo huấn , là nô tỳ vượt quá giới hạn ."
Tô Dư liếc nàng một cái:"Biết là ."
Xuân Mai càng đau tim hơn.
Thôn cô ngu xuẩn! Nàng xem xem, nàng bày mưu tính kế, thôn cô thể sóng gió gì.
Đợi nàng hối hận , đến cầu xin nàng cũng vô dụng.
Không ai , lúc một nhóm nhỏ đang gấp rút chạy về phía thôn Tô gia.
Bên ngoài điện Kim Loan, Triệu Thịnh và Triệu Sách , ngay cả một nụ giả tạo khách sáo cũng keo kiệt cho đối phương, thấy ghét tự dời tầm mắt .
Triệu Thịnh thần tình âm lãnh nhếch khóe môi, tính toán thời gian, quá ba ngày của thể tra chân tướng, đến lúc đó...
Hôm qua khi rời khỏi Ngũ Vị Trai, Triệu Thịnh lập tức phái đến thôn Tô gia điều tra chuyện Triệu Sách cứu, từ biểu hiện khác thường của Tô Linh Ngọc, Triệu Thịnh đ.á.n.h một tia đúng.
Quả nhiên, phái đến bên cạnh Tô Linh Ngọc ngóng một chút, liền khi đến kinh thành nàng mà cũng từng cứu một nam nhân.
Mà nàng và ân nhân cứu mạng của Triệu Sách đến từ cùng một thôn.
Làm gì chuyện trùng hợp như ?
Nếu thực sự giống như suy đoán, chuyện thể vui đây, chừng cái gọi là 'ân nhân cứu mạng' thể giúp một việc lớn.
Triệu Thịnh vô cùng mong đợi.
"Chưởng quầy, ngài đang ngẩn ngơ gì ?" Tiểu nhị hì hì đưa tay quơ quơ mắt Tô Linh Ngọc.
Ngũ Vị Trai vẫn đông đúc như thường lệ.
Tô Linh Ngọc tỳ khí , tính toán những hành động thoạt chút mạo phạm trong mắt khác :"Không gì, chỉ là đang nghĩ xem t.ửu lâu còn chỗ nào thể cải thiện ."
Tiểu nhị cảm thán:"Ngũ Vị Trai chúng buôn bán như , đều là nhờ tâm huyết chưởng quầy bỏ ở phía a."
Tô Linh Ngọc mím môi, giọng mang theo ý :"Đừng dẻo miệng nữa, mau việc , nếu cẩn thận trừ tiền công của ngươi."
Tiểu nhị một tiếng:"Được !"
Đợi bên quầy chỉ còn một nàng, ý của Tô Linh Ngọc thu , lông mày bất giác nhíu .
Mặc dù Triệu Thịnh đồng ý giúp nàng tra quan hệ của hai , nhưng Tô Linh Ngọc vẫn chút yên tâm, chờ c.h.ế.t, cũng động dụng nhân mạch của tra một chút.
Triệu Sách cố ý che giấu, chuyện ân nhân cứu mạng ở trong vòng luẩn quẩn thượng tầng là bí mật.
Đáp án khiến bất ngờ.
Tô Dư là ân nhân cứu mạng của Tấn Vương điện hạ?
Liên tưởng đến lúc , cha hờ của cỗ thể Tô Dư cứu một quý nhân, quý nhân đón lên kinh thành hưởng phúc .
Khớp với .
Tô Linh Ngọc khó hiểu, nếu nàng nhớ lầm, ngày đó nam nhân trọng thương, là nàng kéo về sơn động, đút t.h.u.ố.c băng bó vết thương cho , kéo từ Quỷ Môn Quan về.
Sao là Tô Dư?
Trong chuyện rốt cuộc xảy sai sót gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-cong-luoc-nam-chinh-xin-hay-tu-trong/chuong-274-thon-hoa-mao-nhan-an-tinh-trong-truyen-dien-van-21.html.]
Suy nghĩ hồi lâu manh mối, Tô Linh Ngọc đành tạm thời từ bỏ, khi nào gặp hai mới thể hỏi cho rõ ràng.
Trước mắt đột nhiên hiện lên một đôi mắt phượng lạnh lẽo và sâu thẳm.
Tô Linh Ngọc chậm chạp ý thức , khoảnh khắc dời tầm mắt ngày hôm qua, nam nhân dường như tức giận, ánh mắt lạnh lẽo tựa như ngưng tụ sương giá, hàn mang rạng rỡ, khiến run sợ.
...
Tô Dư đang nữ chính nhắc nhở đang ngáy o o ngủ say sưa.
Ngủ nướng đến tận giữa trưa, Tô Dư cuối cùng cũng tinh thần, bò dậy từ giường, Tô Dư gọi vọng gian ngoài:"Xuân Mai, Triệu Sách về ?"
"Không gọi thẳng danh húy của Vương gia." Xuân Mai xúi quẩy bước ,"Cô nương tỉnh thì mau dậy , dùng bữa xong đến thư phòng, đem chữ luyện ngày hôm qua cho Vương gia xem."
"Biết ." Tô Dư liếc nàng một cái, phảng phất như xích mích buổi sáng căn bản tồn tại, vô tâm vô phế hỏi,"Xuân Mai, đến thư phòng nên câu dẫn Vương gia thế nào?"
Xuân Mai nhếch khóe miệng, hừ lạnh một tiếng:"Cô nương mới là chủ t.ử, nô tỳ một nha , nên thế nào?"
Mới hai canh giờ chịu nổi ? Hừ, cầu xin nàng , chỉ cần thôn cô cầu xin nàng , nàng sẽ miễn cưỡng cho nàng nên thế nào.
Tô Dư mờ mịt Xuân Mai một cái:"Xuân Mai, ngươi ?"
Xuân Mai:"... Nô tỳ ngài ?"
Tô Dư lộ vẻ kỳ quái, đương nhiên :"Ta mà ? Ta giun sán trong bụng ngươi."
"..."
Có cái gì khiến tức c.h.ế.t hơn là ngươi tức c.h.ế.t, kẻ đầu sỏ căn bản để trong lòng?
Xuân Mai hung hăng phun một ngụm m.á.u lớn.
Xuân Mai: Được , ngài cứ giả ngu , xem còn bày mưu tính kế cho ngài nữa .
Xuân Mai chọc tức điên phẫn nốt quyết định phơi Tô Dư vài ngày, cho đến khi nàng ý thức lầm của , xin nàng cầu xin nàng tha thứ.
Xuân Mai đợi đợi, đợi đến lúc Tô Dư ăn cơm xong, ôm mấy tờ giấy đầy chữ thư phòng, bước chân vui sướng, cũng thấy nàng chút ý tứ nào cầu cứu .
Xuân Mai hậu tri hậu giác cảm thấy lo lắng.
Nàng thể ?
Lúc Tô Dư đến thư phòng, Triệu Sách vẫn tới, bên trong một bóng , chiếc bàn thuộc về nàng sớm hạ nhân dọn dẹp sạch sẽ, những sách vỡ lòng cho trẻ nhỏ như Thiên Tự Văn, Tam Tự Kinh xếp ngay ngắn ở giữa.
Lư hương ở góc thư phòng tỏa từng đợt hương thơm thanh mát, mùi vị giống bạc hà, nâng cao tinh thần tỉnh táo đầu óc, đảm bảo ngửi sẽ ngủ nữa.
Hương là mấy ngày mới đổi, chuẩn cho ai cũng hiểu.
Công văn Triệu Sách bình thường xử lý bày la liệt bàn, một chút cũng tị hiềm, dường như sợ nàng xem.
Hoặc là nàng xem cũng xem hiểu.
Không thể ôm quá nhiều kỳ vọng một kẻ mù chữ.
Thứ thu hút Tô Dư nhất là một con dấu bằng ngọc ở góc bên trái bàn, con dấu trắng ngần nhuận trạch, phản chiếu ánh mặt trời vô cùng xinh , điêu khắc thành hình mãnh hổ, mười phần khí thế.
Giống như tư ấn của Triệu Sách.
Tô Dư ngoan ngoãn ở vị trí của , nhịn thêm hai cái, miếng ngọc như , chắc chắn thể bán ít tiền.
Qua lâu Triệu Sách mới tới.
Dường như vẫn đang nghĩ đến chuyện buổi sáng, đối diện với ánh mắt sáng lấp lánh của Tô Dư, thần sắc Triệu Sách tự nhiên cho lắm.
"Hôm nay học chữ mới, cứ đem những chữ dạy nàng mấy ngày mỗi chữ luyện mười , xong đưa kiểm tra."
"..."
Tô Dư thà học chữ mới còn hơn.
Tròng mắt Tô Dư đảo một vòng, ghi nhớ kỹ chuyện câu dẫn, ánh mắt rơi Triệu Sách, phảng phất như đang một miếng thịt, suy tư xem nên hạ miệng từ .
Thanh tiến độ nhiệm vụ chậm rãi tăng lên đến bốn mươi lăm phần trăm, còn thiếu mười phần trăm nữa mới thể mở giai đoạn tiếp theo.
Độ khó công lược của Triệu Sách tính là cao, ngay từ đầu cho hai mươi lăm phần trăm, nhưng càng về tăng càng chậm, cần tốn chút tâm tư.