Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 576: Đại Tiểu Thư Kiều Quý Bỏ Nhà Đi Trong Văn Xuyên Sách (26)

Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:24:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hội chị em của Triệu Nhã Tán tụ tập cùng , chủ đề xoay quanh Lương Trí đang nổi đình nổi đám dạo gần đây, mỉa mai mù mắt.

 

"Nghe Lương Trí dạo tiêu ít tiền cho phụ nữ đó."

 

"Lần gặp ở trung tâm thương mại, phụ nữ đó giống như từng thấy đồ bao giờ, thèm thử, trực tiếp chỉ một đống đồ bảo gói , coi Lương Trí như kẻ ngốc nhiều tiền ."

 

"Theo thấy, phụ nữ đó chính là một kẻ đào mỏ."

 

"Gia đình nhỏ bé đúng là thiển cận, Lương Trí đúng là mù mắt mới trúng loại phụ nữ đó."

 

"Hai bọn họ cũng là trời sinh một cặp, một nguyện đ.á.n.h một nguyện chịu, xứng đôi lứa."

 

Đối với câu cuối cùng , lẽ Lương Trí là sẵn sàng chấp nhận.

 

Chuyện coi như lan truyền trong giới phú nhị đại, ngay cả Lương Chấn Hoành cũng phong phanh.

 

Ông gọi Lương Trí đến hỏi chuyện:"Chuyện là thật ."

 

Lương Trí:"Vâng."

 

Lương Chấn Hoành trào phúng:"Không đấy, con đúng là một kẻ si tình."

 

Cho dù coi như máy rút tiền cũng cam tâm tình nguyện.

 

Sắc mặt Lương Trí đổi, giọng điệu bình thản:"Học từ ông thôi."

 

Lương Chấn Hoành:"Ta và con là hai bên tình nguyện, chuyện thể giống ?"

 

Lương Trí:" cũng ."

 

Lương Chấn Hoành nghẹn họng:"Ta thấy con phụ nữ đó cho mê đầu óc ."

 

"Được , quản con, con đừng hối hận là ." Lương Chấn Hoành lật qua chuyện nhắc tới nữa, sang chuyện Lương Trí công ty,"Ngày mai đến công ty báo danh, đến muộn."

 

...

 

Thời tiết ngày càng nóng, Tô Dư càng thích trong phòng tổng thống thổi điều hòa.

 

Lương Trí khi công ty bắt đầu bận rộn, ban đầu mỗi ngày còn thể tan đúng giờ, cuối tuần dạo cùng cô, về bận đến mức trực tiếp đưa tiền.

 

Tô Dư bất mãn:"Trong lòng , em là một phụ nữ chỉ coi trọng tiền bạc ?"

 

Nói thì , nhưng động tác nhận thẻ vô cùng nhanh nhẹn.

 

Cứ cầm , nhỡ ông già lên cơn điên khóa thẻ của cô, chiếc thẻ còn thể dùng để cứu nguy.

 

Lương Trí nên gì, đành lấy món quà chuẩn sẵn , một sợi dây chuyền kim cương vàng thiết kế, cho dù là phối với lễ phục đeo hàng ngày đều hợp.

 

Tô Dư lật mặt trong một giây:"Anh thật ~"

 

Có qua , Tô Dư nhận quà, nhào lòng Lương Trí, dùng sức đè xuống sô pha, đôi mắt chằm chằm.

 

"Anh ơi, chúng ngủ ."

 

Ánh mắt Lương Trí tối , bàn tay đặt eo Tô Dư.

 

Khi cô gái thốt lời mời gọi, lòng bàn tay dùng sức siết c.h.ặ.t, thành thạo bế bổng lên, một căn phòng.

 

Tô Dư nhớ cô ngủ ở căn phòng .

 

Lương Trí giải thích, chỉ :"Là phòng ."

 

Khoảnh khắc bước , Tô Dư vẫn nhận tiếp theo sẽ xảy chuyện gì.

 

Ánh đèn từ tối chuyển sang sáng, cảnh sông bên ngoài cửa sổ sát đất màn đêm huy hoàng tráng lệ, trong căn phòng tầm cực , tỏa thở xa hoa trụy lạc.

 

Tô Dư đặt xuống giường, bên chợt rung lắc.

 

Oa, thế mà là giường nước, khách sạn thật chơi, Lương Trí thật chơi.

 

Lương Trí dường như ý định tắt đèn, Tô Dư hoảng:"Chưa kéo rèm."

 

"Đừng sợ, thấy ."

 

Cửa sổ là loại kính một chiều, trong phòng sáng đến , từ bên ngoài cũng thể thấy mảy may, chỉ là cảm giác hổ trong lòng thể khống chế .

 

Không Lương Trí chạm , phía chợt bừng sáng.

 

Tô Dư ngẩng đầu lên, cảnh tượng mắt cho kinh ngạc, bộ trần nhà, thế mà là một tấm gương khổng lồ.

 

Tô Dư thậm chí thể thấy dáng vẻ hai má ửng hồng của trong gương, cô nghiêng đầu , giây tiếp theo bóp cằm , giường nước rung lắc, giống như đang ở mặt biển nhấp nhô sóng lượn, thứ duy nhất thể bám víu chỉ đối phương.

 

Trên đỉnh đầu là gương, ngoài cửa sổ là cảnh sông.

 

Tô Dư c.ắ.n môi đến trắng bệch, trong lòng thầm hô kích thích, một khoái cảm xa lạ xông thẳng lên tận chín tầng mây.

 

Không bao lâu trôi qua, Tô Dư bế tắm rửa xong xuôi.

 

Trong thùng rác, mấy chiếc áo mưa nhỏ bóc vỏ chỏng chơ, Tô Dư chỉ liếc một cái mặt .

 

Cô đỏ mặt ghé tai Lương Trí, dùng âm thanh của thở :"Anh thật chơi."

 

"Em thích lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-cong-luoc-nam-chinh-xin-hay-tu-trong/chuong-576-dai-tieu-thu-kieu-quy-bo-nha-di-trong-van-xuyen-sach-26.html.]

 

Cơ thể Lương Trí căng cứng, cảnh cáo liếc cô một cái.

 

Nói thêm một câu nữa, tối nay đừng hòng ngủ.

 

Tô Dư vô cùng chuẩn xác tiếp nhận ý nghĩa của ánh mắt , lơ đãng dời mắt , giả vờ ngáp một cái, bò lên Lương Trí:"Buồn ngủ quá."

 

Trở về căn phòng cũ, chiếc giường bình thường, Tô Dư thế mà nhớ nhung cảm giác rung lắc .

 

Trong lúc mơ màng, Tô Dư nhớ một chuyện:"Em sắp khai giảng ."

 

Lương Trí .

 

Cơn buồn ngủ của Tô Dư chợt tan biến:"Em , nhớ em ?"

 

"Có."

 

Tô Dư thích thái độ thẳng thắn , hưng phấn truy hỏi:"Nhớ đến mức nào?"

 

Lương Trí suy nghĩ một lát, cuối cùng chọn dùng hành động để trả lời, ôm Tô Dư thêm một hiệp nữa.

 

Tô Dư buồn ngủ đến mức mở nổi mắt thầm mắng Lương Trí gian xảo, đừng tưởng thể trả lời.

 

chịu buông tha:"Anh vẫn mà, nhớ đến mức nào?"

 

Một tiếng thở dài nhẹ đến mức gần như thể thấy vang lên bên tai.

 

"Nhớ đến mức khó lòng chia xa."

 

Lương Trí lúc đầu thấy Tô Dư đáng thương ngoài cửa hàng tiện lợi, mua bánh mì sữa cho cô cũng ngờ tới, bọn họ sẽ phát triển thành mối quan hệ như thế .

 

Số phận thực sự kỳ diệu.

 

...

 

Ngày Tô Dư đến trường, Lương Trí cùng cô.

 

Cũng chính lúc , Tô Dư mới Lương Trí cũng học Đại học Kinh.

 

"Anh thế mà là đàn của em." Tô Dư kinh ngạc, ôm cánh tay Lương Trí, ngẩng đầu ,"Sao đây ?"

 

Một tay Lương Trí kéo vali, một tay kéo cô bạn gái đang dồn quá nửa trọng lượng lên :"Bây giờ chẳng ?"

 

"Thế mà giống ?" Tô Dư lẩm bẩm.

 

Chợt, trong mắt cô lóe lên sự giảo hoạt, buông cánh tay Lương Trí thẳng , hắng giọng.

 

"Đàn , cảm ơn giúp em chuyển hành lý, thật đấy."

 

Lương Trí nghi hoặc đầu, ánh mắt chạm tròng mắt đảo liên hồi của Tô Dư, lập tức hiểu .

 

Khóe miệng ngậm một nụ dịu dàng xa cách:"Không gì, sẵn lòng phục vụ đàn em."

 

Đuôi mắt Tô Dư nhướng lên, tủm tỉm sáp gần:"Đàn bạn gái ?"

 

Lương Trí liếc cô một cái:"Có ."

 

Tô Dư mang vẻ mặt thất vọng:"Hóa đàn bạn gái ."

 

Lương Trí lẳng lặng phối hợp diễn cùng cô.

 

Chớp mắt, Tô Dư xốc tinh thần:"Cô nhất định xinh thông minh, đa tài đa nghệ, huệ chất lan tâm, trong lòng đàn là thiên hạ nhất ?"

 

Lần đầu tiên thấy tự khen như , trong mắt Lương Trí xẹt qua một tia ý :" ."

 

Hàng mi Tô Dư run rẩy:"Đàn bạn gái , em còn thể kết bạn WeChat với ?"

 

"Có thể."

 

Đại lộ rợp bóng cây dán đầy khẩu hiệu chào đón tân sinh viên, gió cuốn theo luồng nhiệt thanh xuân ùa tới, hai nam nữ trông vẻ đắn đang thảo luận một chủ đề mấy đắn.

 

"Ây da——" Người Tô Dư nghiêng , trẹo chân đất bằng ngã lòng Lương Trí.

 

Lương Trí vững vàng đỡ lấy cô:"Đàn em cẩn thận."

 

Trong lòng Tô Dư nai con chạy loạn:"Cảm ơn đàn , đàn , ôm em thế , bạn gái sẽ tức giận chứ?"

 

Sắc mặt Lương Trí đắn:"Không , cô rộng lượng nhất, hơn nữa cô đang ở ngay đây."

 

Người qua đường nhíu c.h.ặ.t mày, Lương Trí bằng ánh mắt như đang tra nam.

 

Tô Dư cố tỏ kinh ngạc:"Thật ? Bạn gái của đàn ?"

 

Lương Trí rũ mắt cô:"Trong lòng ."

 

Nói , đỡ vững:"Được , đừng quậy nữa, thôi."

 

Tô Dư khanh khách, hôn chụt một cái lên má Lương Trí:"Anh nãy diễn đạt lắm."

 

Người qua đường mạc danh nhét một họng cẩu lương:"...?"

 

Cặp đôi ch.ó má c.h.ế.t t.ử tế!

 

 

Loading...