Chung Hạnh cúi đầu, ngậm lấy thùy tai cô.
Ầm...
Sở Thanh Từ nhũn , cả ngả về phía .
Chung Hạnh bế cô lên, sải bước về phía giường .
Anh cúi đầu hôn lên môi Sở Thanh Từ, ngón tay đan xen với ngón tay cô.
“Chung Hạnh... Anh dừng ...”
“Thái hậu...” Chung Hạnh tựa trán cô, ánh mắt u tối. “Người cho những gì , liền cho những gì , cuộc trao đổi mới công bằng đúng ?”
Sở Thanh Từ: “...”
Cô đá một phát văng Chung Hạnh .
Chung Hạnh cả ngã khỏi giường.
Sở Thanh Từ dậy, thần sắc lười biếng.
Khuôn mặt đầy sắc đào càng thêm vài phần thở thiếu nữ, vì tình động mà giọng cũng khàn hơn bình thường vài phần.
“Cậu nhóc, thứ chỉ mới cho , nếu đàn ông thì chẳng thiếu một như , nên cuộc trao đổi hề công bằng, thấy ?”
Chung Hạnh: “...”
Anh bệt đất, ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ bướng bỉnh và ngạo nghễ.
Sở Thanh Từ dùng chân khều khều cằm , ánh mắt lả lơi: “Không phục? Cậu nhóc, là kỹ thuật của tệ lắm . Lần nào cũng thoải mái. Với tư cách là nam sủng, thực sự chẳng đạt tiêu chuẩn chút nào.”
“Thái hậu giữ nô , chẳng lẽ để nô thị tẩm ?” Chung Hạnh thản nhiên .
“Anh hiểu lầm . Dạo gần đây ai gia hứng thú . Vừa cũng thấy đấy, mấy Lý công t.ử Trương công t.ử Vương công t.ử gì đó, suốt ngày quấy rầy phiền phức lắm. Ai gia chỉ là lãng phí thời gian chuếnh choáng với họ, nên mới giữ .”
“Là nô hiểu lầm .”
“Vậy xem, cuộc trao đổi rốt cuộc là ai chịu thiệt?”
“Thái hậu chịu thiệt .” Giọng Chung Hạnh nghèn nghẹn.
Dù bất kỳ đàn ông nào phụ nữ kỹ thuật của tệ thì tâm trạng cũng thể .
“Chắc họ cũng , về ngủ ! Ai gia giữ nữa.” Sở Thanh Từ ngáp một cái.
“Nô .” Chung Hạnh thản nhiên , “Lúc mà rời , ngày mai sẽ truyền tin chọc giận khiến vui, nên mới thất sủng. Thế thì ở Hình bộ sẽ càng gian nan hơn. Vụ ăn kinh tế, .”
“Anh thấy đuổi ?”
“Cô sẽ . Cô thích gương mặt .” Chung Hạnh cô.
Gương mặt giống Chung Lan Ngọc ...
Sở Thanh Từ dịch bên trong một chút, đắp chăn ngủ.
Chung Hạnh đợi một lát, thấy Sở Thanh Từ ý định đếm xỉa gì đến nữa, liền từ đất bò dậy, đó cởi quần áo.
Chương 881 Thế sủng nô của Thái hậu nương nương (Mười)
Chung Hạnh nghiêng, Sở Thanh Từ đang bên cạnh.
Thực cô cũng chỉ là một thiếu nữ.
Mỗi ngày tự xưng ai gia, vẻ mặt già dặn như thể là phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ, thực chỉ là con chim vàng yến nhốt trong l.ồ.ng.
“Anh còn nữa là ăn thịt đấy.” Sở Thanh Từ nhắm mắt .
Chung Hạnh mím môi, gượng gạo xoay , lưng về phía cô.
Từ phía truyền tiếng khẽ.
Một bàn tay đưa qua vỗ vỗ lên lưng , cứ như đang dỗ dành đứa trẻ .
Chung Hạnh càng thấy bực bội hơn, xoay , lật hai động tác liền mạch, Sở Thanh Từ đang đè bên với ánh mắt kinh ngạc, hỏi: “Thái hậu nương nương đang dỗ trẻ con là đang đùa giỡn thú cưng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-ky-chu-cam-kich-ban-nu-phu-can-quet-thien-ha/chuong-1069.html.]
Sở Thanh Từ bóp bóp cằm : “Anh xem?”
“...” Chung Hạnh ánh mắt trêu chọc của cô, cúi đầu gần cô. “Kỹ thuật của lắm đấy...”
Sở Thanh Từ thực sự nhịn nữa, đưa tay bịt miệng , khúc khích.
“Cô cái gì?”
Chung Hạnh một nữa kích thích.
Anh tưởng Sở Thanh Từ đang nhạo .
Sở Thanh Từ nhạo , mà là dáng vẻ đáng yêu của cho buồn thôi.
“Nghe ở Chung gia sống , luôn chính thất chèn ép, thật kỳ lạ, vẫn nuôi dưỡng cái tính cách đáng yêu thế nhỉ?”
“Đáng yêu cái gì?” Chung Hạnh cảm thấy cô chính là đang nhạo .
Sở Thanh Từ ôm lấy cổ , ấn xuống một cái, ngẩng đầu hôn lên môi .
“Được , giận nữa, ai gia dạy ...”
Đầu óc Chung Hạnh trống rỗng.
“Hít thở... Đổi khí...” Sở Thanh Từ khẽ .
Chung Hạnh định thần , chuyển từ động sang chủ động, giống như con sói hung ác.
“Suỵt... Nhẹ thôi, là giống ch.ó ?”
“Thái hậu cũng như mà...”
“Ai gia mới thô lỗ như .” Tay Sở Thanh Từ luồn trong áo .
Chung Hạnh nhận hôm nay .
Trái tim đập quá nhanh.
Hơn nữa, nóng quá, nóng đến mức thở nổi.
Trước đây từng cảm giác , từng...
“Không đấy, tiểu Hạnh Hạnh cũng mạnh mẽ gớm nhỉ...”
“Thái hậu...” Khóe mắt Chung Hạnh đỏ bừng.
“Được , trêu nữa...” Sở Thanh Từ hôn lên khóe miệng .
Cô từ từ dậy, kéo theo cả , cùng dậy.
Cô cởi bỏ y phục , lộ đường cong chữ S mỹ.
Vòng eo thon – mỏng mảnh, đầy đặn – căng tròn.
Chung Hạnh đến ngây .
Anh bao giờ thấy cô phong tình vạn chủng như thế .
Đến khi phản ứng thì y phục bay mất từ lâu.
Bay ngoài màn giường.
Sở Thanh Từ hôn lên khóe môi , phà một bên tai : “Hồn về , đồ ngốc.”
Chung Hạnh đưa tay ôm lấy cô, cả đè qua.
“Suỵt, đau...” Sở Thanh Từ ngăn cản động tác của . “Nhẹ thôi, chậm thôi...”
Lúc đêm khuya, ánh trăng rắc lên đôi uyên ương cổ quấn lấy .
Trong tẩm cung sâu thẳm lạnh lẽo , bọn họ biến thành một ngọn lửa, tỏa nóng sôi sục.
“Nương nương, thích như thế ?”
“Anh đừng nữa...” Sở Thanh Từ nhéo một cái phần thịt mềm bên hông . “Lần cuối cùng đấy, loạn nữa.”