Vào khoảnh khắc đó, bản năng thúc giục một việc cực kỳ thất lễ, đó chính là ôm lấy cô và hôn lên môi cô.
Anh dùng hết sạch dị năng, chắc chắn thể chống đỡ vụ nổ . Vậy thì khi c.h.ế.t, hãy để một việc mà hằng ao ước !
Bùm! Đùng!
Nổ !
Các dị năng giả thi triển dị năng để tự bảo vệ .
Các lính đặc chủng theo bản năng rạp xuống đất để tránh mối nguy .
Thế nhưng, mặt đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng trắng, ánh sáng trắng đó bao bọc lấy cây cổ thụ, vụ nổ xảy ngay mắt họ nhưng hề sự nguy hiểm như tưởng tượng, mà giống như một màn pháo hoa đặc sắc, cứ thế biến mất.
Sở Thanh Từ và An Diệc Thâm cưỡi lưng bạch hổ, hai ôm , môi của An Diệc Thâm vẫn còn chạm môi cô. Tuy hành động gì thêm nhưng...
Mọi đều , hai dám phát cơm tró ngay trong giờ phút sinh t.ử.
An Diệc Thâm phản ứng , vội buông cô .
Anh quanh quất, phát hiện cây cổ thụ đó biến mất như đấy.
“Cô ?”
Sở Thanh Từ chạm môi , An Diệc Thâm : “ gì đều thấy , gì cũng thấy . Đội trưởng An, đây là cách báo ân của ? hình như thiệt .”
“...”
“Suỵt!” Sở Thanh Từ hiệu im lặng, “ thích biểu diễn mặt , gì lát nữa hẵng .”
Cô nhảy xuống khỏi lưng bạch hổ, về phía Tống Triết.
Tống Triết chột , lùi mấy bước.
“Vừa tấn công Đội trưởng An.”
“ là vô tình lỡ tay thôi.” Tống Triết , “Vốn dĩ định đối phó với cây cổ thụ mà. Thanh Từ, em hiểu mà, sẽ hại .”
“ và thiết đến thế, gọi thẳng tên , đương nhiên với điều kiện là còn ' '. Nếu còn để thấy lén lút tấn công Đội trưởng An, sẽ ném cho đám thực vật biến dị , m.á.u của chúng hút cạn từng chút một. Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời , sẽ ném bầy tang thi, chúng ăn thịt từng miếng một.”
“Thanh Từ, dù chúng cũng từng hẹn hò, trong mắt em là hạng đó ?” Tống Triết đau lòng cô.
“Anh xem?” Sở Thanh Từ hừ lạnh, về bên cạnh An Diệc Thâm, “Được , các tiếp tục lên đường ! thấy cây cổ thụ chắc chính là căn nguyên của những điều kỳ quái ở đây, giờ giải quyết xong, tiếp theo chắc sẽ vấn đề gì lớn nữa .”
“Chúng ? Vậy cô nữa ?” An Diệc Thâm hỏi.
“ về đây.” Sở Thanh Từ , “Vừa cứu , còn cứu bao nhiêu như , nhớ tính tinh hạch cho đấy. Còn về phần bao nhiêu hả, tự xem mà .”
An Diệc Thâm nắm lấy cánh tay Sở Thanh Từ: “Vừa nãy hôn cô là vì tưởng c.h.ế.t chắc , điều mà đây dám khi c.h.ế.t. thích cô, ở bên cô, cô đừng giận.”
Sở Thanh Từ: “...”
Cô thực sự giận.
Cô chỉ cảm thấy thể thành công việc một cách mỹ .
Phía chỉ còn việc vận chuyển, cô phu khuân vác, theo gì?
Còn nụ hôn đó, tuy đến bất ngờ nhưng cô cũng nhanh ch.óng chấp nhận.
Thực cô cũng khá thích kiểu như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-ky-chu-cam-kich-ban-nu-phu-can-quet-thien-ha/chuong-198.html.]
“Hay là giao xong nhiệm vụ hãy tìm chuyện?” Sở Thanh Từ chỉ những cặp mắt rực lửa xung quanh, “Họ đều đang thấy hết đấy.”
“Đội trưởng, đúng là đàn ông! Chúng ủng hộ !”
“Thích thì tỏ tình , mạnh dạn mà theo đuổi, cần bận tâm đến chúng , hôn thêm cái nữa chúng cũng chịu !”
An Diệc Thâm khẽ ho một tiếng: “Vậy giao xong nhiệm vụ sẽ tìm cô ngay.”
Chương 166 Mạt thế: Bắt đầu với một nhà trọ (Mười lăm)
“Cẩn thận.” Sở Thanh Từ liếc Tống Triết một cái.
An Diệc Thâm hiểu ý.
“ sẽ cẩn thận.”
Sở Thanh Từ cưỡi bạch hổ, nhanh ch.óng biến mất.
“Đội trưởng, chúng nên đổi miệng gọi là chị dâu ?” Lý Mậu hỏi, “Chúng đến nhà trọ ở miễn phí ạ?”
An Diệc Thâm dùng ánh mắt lạnh lẽo Lý Mậu: “Cậu thấy ?”
Lý Mậu lùi mấy bước, gượng: “Trả, trả đúng giá ạ.”
“Đội trưởng, nha!” Vương Tấn , “Bình thường chẳng chẳng rằng, mà tay một vố lớn thế .”
“Lên đường thôi.” An Diệc Thâm nhàn nhạt .
Tống Triết theo bóng lưng của An Diệc Thâm, ánh mắt trầm xuống.
Lý Dung sinh lòng ghen ghét.
Cô cướp Tống Triết, nhưng Sở Thanh Từ tìm một An Diệc Thâm hơn Tống Triết gấp bội.
Tại Sở Thanh Từ luôn hơn cô một bậc? Cô cam tâm! Cô nhất định sẽ tìm đàn ông mạnh hơn An Diệc Thâm.
Thường Hành vỗ vai Tống Triết: “Đã là bạn gái cũ thì học cách buông bỏ . Vừa tay với Đội trưởng An, nếu thực sự xảy chuyện, nghĩ căn cứ thể dung thứ cho ? Có khi cả tiểu đội của chúng cũng liên lụy chứ.”
“Đội trưởng, thực sự là cẩn thận.”
“Tốt nhất là như .”
Hành trình tiếp theo vô cùng thuận lợi. Họ mang bộ hàng tồn kho trong nhà máy đồ hộp, đường về gặp một tang thi nhưng đều nhanh ch.óng giải quyết xong.
Hành động của An Diệc Thâm cực kỳ tàn nhẫn, các dị năng giả khác còn kịp thể hiện gì, tiêu diệt hết tang thi chặn đường, mang dáng vẻ của một vị sát thần ai cản đường là g.i.ế.c đó.
“Đây là vội vàng về gặp trong lòng đây mà.” Một dị năng giả trung niên cảm thán, “Nhà mà một phụ nữ như chờ về, còn tàn nhẫn hơn chứ.”
Những khác gật đầu phụ họa.
Ai mà chẳng một phụ nữ như ?
An Diệc Thâm để các dị năng giả khác về chờ tin, dẫn theo mấy dị năng giả gian giao nhiệm vụ.
“Về .” Một thanh niên mặc quân phục rằn ri, dung mạo tuấn mỹ, gương mặt mang theo nụ về phía , “Thương vong thế nào?”
“Không thương vong.” An Diệc Thâm , “Nhiệm vụ của cả cũng thuận lợi !”
“Đó là đương nhiên, việc đều . , ba bảo tối nay về nhà ăn cơm, ai vắng mặt đấy.” Thanh niên , “Về sớm chút nhé.”
An Diệc Thâm vốn định giao xong nhiệm vụ là sẽ đến “Thanh Từ Viên”, lời thanh niên , ngọn lửa trong lòng dịu ít, liền gật đầu đồng ý.