Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Thanh Từ căn bản quan tâm Chu Thanh Lâm dùng thủ đoạn gì với , vì bất kể thủ đoạn nào cô cũng thể đỡ . Tuy nhiên, với tư cách là Hoàng nữ nước Minh Nguyệt, ít nhất nghĩ đến bách tính . Chu Thanh Lâm thể cử thiên quân vạn mã tới ám sát cô, cô tiếp chiêu là , nhưng nên nhắm vật tư cứu trợ, vì đó là cơ hội sống sót của dân thành Tĩnh Nam.
“Còn những dân mất tích thì ?”
“Ký chủ, tình cảnh hiện tại của cô là sói hổ. Hổ thì khỏi , đương nhiên là nữ chính Chu Thanh Lâm. Còn con sói phía thì chính là...”
Con sói đuôi dài bên cạnh cô.
Cho nên, những dân mất tích là do giở trò. Chẳng cần đoán cũng mục đích của là để dân thành Tĩnh Nam thêm phần xao động bất an, khiến sự phẫn nộ với triều đình lên tới đỉnh điểm, khiến nước Minh Nguyệt càng loạn càng , nhất là khi Diễm Vương cô xuất hiện, dân sẽ xảy bạo loạn.
Sở Thanh Từ hỏi thêm vài câu, những dân đó giam giữ ở một nơi bí mật, của Thích Nguyên Khê canh giữ, hiện tại nguy hiểm tính mạng, liền tạm gác việc đó , ưu tiên giải quyết lương thảo mắt.
“Vương gia, tìm thấy nhóm Dương tướng quân .” Lý Tố Vân dẫn Dương tướng quân và những khác tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-ky-chu-cam-kich-ban-nu-phu-can-quet-thien-ha/chuong-325.html.]
Nhóm tướng quân do Dương tướng quân đầu vốn dẫn theo vài trăm binh sĩ áp giải lương thảo cứu trợ, nay chỉ còn hơn một trăm , những khác thương nặng đang ở nơi phục kích để dưỡng thương, còn lương thực thì mất trắng, những kẻ phục kích cướp .
“Mạt tướng thành nhiệm vụ, xin Vương gia trị tội.” Dương tướng quân quỳ xuống, những khác cũng quỳ theo.
“Vết thương của các cô thế nào ?”
“Chỉ là vết thương nhỏ, gì đáng ngại, đa tạ Vương gia quan tâm.” Dương tướng quân ngờ câu đầu tiên của Sở Thanh Từ trách tội mà là hỏi thăm thương thế, trong lòng càng thêm cảm động.
Cô đây đúng là mù quắt, hiểu lầm một Vương gia lương thiện thế là một bao cỏ phế vật, còn đủ kiểu khiêu khích . Nếu trận thi đấu đó, cũng chẳng Vương gia là đến nhường .
“Lương thực cướp điều các cô mong , trách tội cũng vô ích, quan trọng nhất là nghĩ cách giải quyết việc . Dương tướng quân, bổn vương cho cô lấy công chuộc tội.” Sở Thanh Từ , “Chúng ở đây lương thực, nhưng thành Tứ Hải đối diện con sông ...”