"Vị khách đó chị , sở thích đặc biệt, mỗi đến ăn cơm sàm sỡ nhân viên phục vụ, bất kể nam nữ đều như ."
Đương nhiên cô , mà là nãy Phù Tô cho cô .
Từ lúc cô đến đây vẫn gặp vị khách kỳ quặc đó, cũng nhờ Phù Tô tra tư liệu nên cô mới loại kỳ quặc như .
"Đến chị còn chuyện , cái tên chắc chắn cũng , thế mà còn để khác mắc bẫy."
"Cố Tuấn bình thường, là thái t.ử gia của tập đoàn Cố thị, vị khách đặc biệt khéo là giám đốc trướng Cố thị. Vệ Tranh chắc là mượn đao g.i.ế.c ."
"Vẫn thấy đáng sợ quá." Sở Hoa lẩm bẩm, "Chị, đáng sợ như , chị nên tránh xa ."
Chương 333 Nữ phụ bái kim và nam thần phúc hắc (9)
Vệ Tranh ngang qua ngoài cửa phòng nghỉ, lời của hai chị em tình cờ .
Anh đẩy kính mắt, bước qua từ bên cạnh.
Cái của khác đối với bất kỳ ảnh hưởng nào.
Vệ Tranh nếu để ý đến suy nghĩ của khác thì cũng sống đến ngày hôm nay.
E rằng... c.h.ế.t trong cái xó xỉnh hôi hám nào đó từ lâu .
Vệ Tranh xách đồ ăn nhanh, thiếu niên đang xổm ở góc tường, khóe mắt khẽ nhướng lên.
Thiếu niên co róm ở đó, trông như một con bọ đáng thương. Nghe thấy tiếng bước chân, mừng rỡ ngẩng đầu, nhưng thấy một khuôn mặt thanh tú lạnh lùng.
Vệ Tranh mở cửa chuẩn , lúc định đóng cửa thì một bàn tay đưa ngăn cản.
"Chị em ngoài , là chủ một phòng tranh tìm chị bàn chuyện hợp tác, lúc nào mới về. Chị bảo em ở nhà ngoan ngoãn, em ngoài ăn bữa đồ nướng, quên mang theo chìa khóa ."
"Cho nên?"
Có liên quan gì đến ?
Cậu tránh xa ?
"Chị em , là hàng xóm của quốc dân, việc gì cứ nhờ giúp đỡ. Đại ca , cầu xin thu nhận." Sở Hoa kéo kéo vạt áo của .
Vệ Tranh: "..."
Lòng căm phẫn sục sôi ban nãy của ?
là trẻ con!
"Chúng ." Vệ Tranh chẳng nuông chiều .
Họ vốn dĩ chẳng thiết gì.
Ngay cả khi chị gặp chuyện tương tự, cũng chắc giúp đỡ, huống chi là một thằng nhóc.
"Thân, ?" Sở Hoa lay lay cánh tay , "Anh, trai ruột của em, bên ngoài lạnh quá, cũng thấy một thiếu niên đang tuổi xuân c.h.ế.t cóng ở ngoài chứ? Anh trai ơi..."
Vệ Tranh rùng một cái.
"Nói năng cho t.ử tế."
"Vâng ạ, ." Sở Hoa mặt đầy nghiêm túc, "Có thể thu nhận em một lát ? Anh trai."
Vệ Tranh trong.
Sở Hoa chen chân theo , đóng cửa .
"Cảm ơn ."
Vệ Tranh xuống chân .
"Em giày."
"Trong nhà dư dép lê."
"Không , em cũng ."
"Đợi ." Vệ Tranh cau mày, "Cậu im ở đây đừng động đậy."
Vệ Tranh từ trong bếp lấy hai chiếc túi nilon đưa cho Sở Hoa: "Lồng chân ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-ky-chu-cam-kich-ban-nu-phu-can-quet-thien-ha/chuong-403.html.]
Sở Hoa: "..."
Tức c.h.ế.t mất!
mà, để c.h.ế.t cóng, nhịn.
Vệ Tranh mở túi đồ ăn nhanh, ăn bữa tối.
Sở Hoa liếc một cái, : "Anh ăn uống thanh đạm thật đấy, y hệt chị em."
Vệ Tranh đau dày, đương nhiên là ăn uống thanh đạm.
Sở Thanh Từ ăn thanh đạm như , chẳng lẽ cũng đau dày?
Kỳ lạ, tại để ý xem cô đau dày chứ?
"Chị ngoài gặp một , cũng yên tâm ?"
"Yên tâm chứ, gì mà yên tâm?" Sở Hoa , "Chị em thông minh lắm, ai bắt nạt chị , chỉ chị bắt nạt khác thôi."
"Đừng chạm lung tung đồ của ." Vệ Tranh ăn xong đồ ăn nhanh, dọn dẹp sạch sẽ thứ, cầm máy tính phòng.
Sở Hoa sofa xem tivi.
"Anh ơi, lạnh thế , bật điều hòa lên !"
"Không lạnh, bật."
"Kiết lị thật đấy." Sở Hoa , "Người như thế chắc chắn rể em . Phòng của chị em lúc nào cũng bật điều hòa, lúc nào cũng cho bản sự tận hưởng thoải mái nhất."
Vệ Tranh xong việc trong tay, ngoài rót cốc nước, thấy Sở Hoa đang co ro sofa run cầm cập.
Anh từ trong phòng mang một chiếc chăn đắp lên .
Ngẩng đầu thời gian, mười một giờ rưỡi .
Vệ Tranh cầm điện thoại, tìm zalo của Sở Thanh Từ gửi một tin nhắn: "Em trai cô ngoài mang chìa khóa. Cô đang ở ?"
Ting.
—— Sắp về đến nhà , nó đang ở chỗ ?
—— Ừ.
—— Cảm ơn nhé, về sẽ qua đón nó ngay.
Mười phút , Sở Thanh Từ nhắn tin: " đang ở ngoài cửa."
Vệ Tranh mở cửa, Sở Thanh Từ ăn mặc trang điểm tinh xảo, chỉ thấy lóa mắt một cái.
"Em trai ?" Sở Thanh Từ bên trong. "Nhà cũng sạch sẽ quá nhỉ?"
Vệ Tranh ho nhẹ một tiếng, : "Ngủ ."
"Ngủ ?" Sở Thanh Từ sàn nhà sáng loáng sạch bóng, dám bước , "Vậy phiền đ.á.n.h thức nó dậy, đưa nó về. Hôm nay phiền quá."
"Không cần , đợi sáng mai nó tỉnh tự về ! Bây giờ muộn quá , cần thiết đ.á.n.h thức nó." Vệ Tranh , "Chỉ là trong nhà dư chăn gối, cho nên..."
"Không , lấy." Sở Thanh Từ xoay về chỗ ở của .
Không lâu , Sở Thanh Từ ôm một chiếc chăn màu xanh tới.
"Vậy phiền cho nó ở nhờ một đêm, sáng mai bữa sáng tạ ơn , cần chuẩn bữa sáng ." Sở Thanh Từ .
"Được."
Sở Hoa với mái tóc vàng rối bù bàn ăn, mặt là Sở Thanh Từ đang bày đĩa thức ăn, bên cạnh là Vệ Tranh đang múc cháo.
Chuyện là ?
Chỉ một đêm, hai ăn cơm cùng thế ?
"Em lớn ngần mà còn gây rắc rối cho khác." Sở Thanh Từ , "Hoặc là khỏi cửa, khỏi cửa thì mang theo chìa khóa, còn chuyện như nữa thì cứ ở ngoài mà c.h.ế.t cóng , học trưởng Vệ đừng quản nó."