Theo lý mà , trong công xưởng quân giới là thuộc hạ của nhà họ Thích, nhưng những ai nấy đều sát khí đằng đằng, liên tục nổ s.ú.n.g những binh sĩ mặc quân phục của quân Thích gia, rõ ràng là những vấn đề.
Đoàng! Đoàng đoàng!
Thích Hạo Khiêm phát hiện bóng dáng Sở Thanh Từ, giận dữ quát: "Cô đến đây gì?"
"Tài b.ắ.n s.ú.n.g của Sở tiểu thư giỏi thật đấy." Phó quan tán thưởng: " là một tay s.ú.n.g thần sầu mà!"
Sở Thanh Từ chỉ b.ắ.n s.ú.n.g giỏi mà thủ cũng cừ.
May mà hôm nay mặc sườn xám, nếu ảnh hưởng đến việc cô trổ tài .
Động tác của Thích Hạo Khiêm càng trở nên tàn nhẫn hơn.
Vốn dĩ còn giữ vài kẻ sống sót, nhưng giờ thì cần nữa, nếu sẽ dễ liên lụy đến cô nhóc .
Đoàng đoàng! Đoàng đoàng!
Thích Hạo Khiêm tiến gần Sở Thanh Từ mãnh liệt tấn công.
Dáng vẻ quân nhân oai phong đó mê mẩn bao nhiêu phụ nữ.
Sở Thanh Từ đầu thấy , tắc lưỡi hai tiếng: "Yêu nghiệt."
Đoàng! Lại một phát b.ắ.n trúng đầu.
"Em đến đây gì?" Thích Hạo Khiêm lưng tựa lưng với Sở Thanh Từ.
"Cứu chứ gì!" Sở Thanh Từ : " sợ c.h.ế.t , thế gian còn đàn ông nào trai như để tạo phúc cho hậu thế nữa."
"Tạo phúc cho hậu thế?"
"Anh mã thế , đẻ nhiều con một chút, chẳng là tạo phúc cho hậu thế ?"
Thích Hạo Khiêm: "..."
"Cẩn thận." Sở Thanh Từ thấy một tên lính tín nhắm thẳng n.g.ự.c Thích Hạo Khiêm nổ s.ú.n.g.
Cô kéo Thích Hạo Khiêm né phát s.ú.n.g đó, bóp cò, đoàng một tiếng, tên lính ám hại b.ắ.n trúng cánh tay.
Phó quan lập tức khống chế tên lính đó.
Những kẻ ám sát khác thấy đại cục mất, dám luyến chiến nữa, chạy trốn ngoài.
Khói s.ú.n.g tắt.
Bộ váy b.úp bê phương tây của Sở Thanh Từ cũng cho thê t.h.ả.m còn hình thù gì.
"Có thương ?"
"Không ."
"Bắn s.ú.n.g khá lắm, từng học qua ?"
"Trong thời buổi loạn lạc , chút năng lực thì sống sót nổi?" Sở Thanh Từ : "Sao hả? Anh nghi ngờ ?"
"Nếu nghi ngờ em, bây giờ em ở trong ngục tối , chứ đang tung tăng tự tại trong nhà họ Thích chúng ." Thích Hạo Khiêm lấy khẩu s.ú.n.g trong tay cô : " bảo tài xế đưa em về, ở đây còn việc xử lý."
" ở xe đợi ." Sở Thanh Từ : "Nếu cứ thế mà về, đường gặp những kẻ ám sát khác thì còn giữ mạng ?"
Thích Hạo Khiêm im lặng.
Chương 521 Dân quốc: Thiếu soái, vợ chạy theo (10)
Khi Thích Hạo Khiêm bước khỏi công xưởng quân giới, Sở Thanh Từ tựa ghế xe ngủ .
Anh động tác im lặng với tài xế, sang dặn phó quan đưa những em thương đến bệnh viện, còn những chẳng may hy sinh thì phát thêm tiền an ủi cho gia đình họ.
Anh chui trong xe, điều chỉnh tư thế cho Sở Thanh Từ, để cô tựa vai , tránh cho xe chạy rung lắc va thành xe.
"Thiếu soái, giờ đến bộ quân sự về dinh Đại soái ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-ky-chu-cam-kich-ban-nu-phu-can-quet-thien-ha/chuong-633.html.]
"Về dinh Đại soái."
Tài xế phanh gấp một cái.
Người Sở Thanh Từ đổ về phía .
Thích Hạo Khiêm vội vàng ôm lấy cô, giữ c.h.ặ.t cơ thể cô.
Sở Thanh Từ mở mắt, quanh một lượt, ánh mắt dừng Thích Hạo Khiêm.
"Việc của xong ?"
"Đại khái là xong , phần còn giao cho phó quan."
"Ồ."
"Buồn ngủ lắm ?"
"Cũng , nãy căng thẳng quá, đột nhiên thả lỏng nên thấy buồn ngủ."
Về đến dinh Đại soái, khi Thích Hạo Khiêm dẫn Sở Thanh Từ cửa, giọng của Nhị di thái vang lên: "Trời ạ, cô nông nỗi ? Nhị thiếu gia, dù cưới Sở tiểu thư thì cũng cần dọa dẫm như thế chứ? Người dù cũng là một cô gái mỏng manh yếu đuối."
"Nhị di thái, thiếu soái thì cháu sợ, trái bà chuyện thế , cháu thấy sợ đấy." Sở Thanh Từ .
"Hai ?" Thích Hạo Kiệt từ lầu xuống. "Thanh Từ, em thương ?"
"Đây là m.á.u của khác." Sở Thanh Từ : "Anh định ?"
"Anh bạn thanh mai trúc mã từ nước ngoài về, là hôm nay tụ tập một chút. Thanh Từ, em gặp ? Sau em ở đây, tránh khỏi việc tiếp xúc với đủ loại ." Thích Hạo Kiệt .
"Cô mới hoảng sợ, ." Thích Hạo Khiêm : "Đại ca cũng về sớm một chút. Dạo thái bình , đừng ở bên ngoài quá muộn."
"Được thôi!" Thích Hạo Kiệt : "Thanh Từ, lát nữa mang món điểm tâm em thích về cho nhé, đợi nha!"
"Vâng..." Sở Thanh Từ mỉm .
Sở Thanh Từ tắm rửa, một bộ quần áo khác.
Cô để xõa mái tóc ướt, bên cửa sổ, tận hưởng làn gió mát lạnh phả mặt.
Cốc cốc! Có tiếng gõ cửa.
"Mời ."
Vừa cô về phía cửa.
Thích Hạo Khiêm vặn nắm cửa, lúc đẩy cửa bước thấy cô gái đang bên cửa sổ, gió thổi bay tóc cô, lướt qua gò má mịn màng như thể vắt nước, đôi môi căng mọng như trái đào chín đỏ.
Cô đang mặc sườn xám, hình thon thả uyển chuyển đó còn quyến rũ hơn cả những nữ minh tinh tranh quảng cáo.
Có lẽ vì đang ở trong phòng nên cô cài khuy cùng, khiến những giọt nước từ mái tóc ướt nhỏ xuống trượt dọc theo xương quai xanh xuống , loạn làn da .
"Đẹp ?" Sở Thanh Từ hỏi.
Thích Hạo Khiêm bước : "Cài khuy cho hẳn hoi."
Sở Thanh Từ bật : " là đồ cổ hủ."
"Dinh Đại soái tuy bộ quân sự, nhưng ở đây cũng phần lớn là đàn ông sung sức, con gái tự bảo vệ , bất cứ lúc nào và ở cũng chỉnh đốn trang phục cho đàng hoàng."
"Được , thiếu soái." Sở Thanh Từ cài khuy. "Sss..."
"Sao ?" Thích Hạo Khiêm sải bước tới.
"Ngón tay trầy chút da."
Thích Hạo Khiêm nắm lấy cổ tay cô, ngón tay thương của cô.
Quả nhiên là trầy da thật.