"Bà Giản, vị ..."
"Con trai..." Người phụ nữ trung niên bảo dưỡng ôm chầm lấy Giản Vân Châu, xúc động , "Cuối cùng con cũng về tìm chúng . Con mà về nữa, nhất định sẽ bắt cha con tìm một đội quân tìm con cho xem."
"Con về ."
"Về là , về là... vị là..." Mẹ Giản tò mò quan sát Sở Thanh Từ.
Sở Thanh Từ chủ động chào hỏi: "Chào bác gái, cháu là bạn của Giản Vân Châu. Bây giờ tìm thấy bác , cháu cũng thể thành nhiệm vụ rút lui..."
Giản Vân Châu nắm lấy cổ tay cô: "Em ?"
"Vừa vị cán bộ Tống đó thức tỉnh dị năng thể đăng ký chỗ ở, cũng đăng ký một chỗ."
"Mẹ, Thanh Từ là bạn của con, cũng là ân nhân cứu mạng của con. Nếu cô , con căn bản mạng để sống đến bây giờ." Giản Vân Châu , "Con cho phép cô ở một bên ngoài, xem trong nhà còn phòng trống , nếu con sẽ cùng cô ngoài ở, nếu một cô là con gái con yên tâm."
"Ai bảo phòng trống? Phòng trống trong nhà đầy đấy." Mẹ Giản nắm lấy bàn tay Sở Thanh Từ, "Cô bé xinh thế , đúng là trông chừng cho kỹ, nếu bắt nạt thì ? Đi thôi, nhà chuyện."
Ngôi nhà của nhà họ Giản quả thật lớn, coi như là một căn biệt thự nhỏ độc lập.
Trong mạt thế , bọn họ sở hữu một gian riêng tư độc lập như , chỉ lãnh đạo cấp mới đãi ngộ .
"Đến đây đến đây, bác đưa cháu xem phòng."
"Có cần thương lượng với bác trai một chút ạ?" Sở Thanh Từ .
"Không cần." Mẹ Giản , "Để ý ông gì? Trong mắt ông chỉ nghiên cứu của thôi, ngoài chẳng gì khác cả."
Sở Thanh Từ sở dĩ do dự là vì vị Giáo sư Giản trong truyền thuyết quá lợi hại. Nếu ông phát hiện con trai dắt về một con tang thi, liệu trực tiếp tống cô phòng thí nghiệm nghiên cứu ?
"Cô ở phòng , con ở đối diện, nếu chuyện gì thể tìm con." Giản Vân Châu đưa lựa chọn cho Sở Thanh Từ.
"Mẹ và cha con ở tầng hai, tầng ba giao cho hai đứa." Mẹ Giản , "Người trẻ tuổi sở thích của trẻ tuổi, chúng thấu hiểu. Cháu nhu cầu gì cứ tìm Vân Châu."
Chương 554 Nuôi một chú tiểu tang thi (22)
Trong vườn hoa, Giản hỏi Giản Vân Châu: "Con trai, con thật cho , con thích cô bé ?"
Giản Vân Châu im lặng.
Thích ?
Đi suốt quãng đường , từ lúc nào, ánh mắt luôn dừng cô rời.
Anh từng quan tâm đến một cô gái nào như .
Cô là tang thi cũng , là bình thường cũng xong, trong mắt cô đều đáng yêu như thế.
Nếu đây là thích, chắc sẽ "thích" ai khác nữa nhỉ?
"Con thích cô ."
"Thế mới đúng chứ." Mẹ Giản vỗ vai , "Nam nhi chính là dám yêu dám hận, thích là thích, gì mà dám thừa nhận? Hèn chi con để con bé ngoài ở. Đã thích thì chăm sóc cho . Một cô gái nhỏ trong mạt thế cũng dễ dàng gì, tuyệt đối vì con bé còn mà bắt nạt ?"
"Con dám."
Anh mà dám bắt nạt cô, e là sẽ cô đ.á.n.h nổ đầu mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-ky-chu-cam-kich-ban-nu-phu-can-quet-thien-ha/chuong-673.html.]
Cha Giản hôm đó về.
Ngày hôm cũng về.
Đợi đến khi cha Giản cuối cùng cũng rảnh rỗi trở về, Sở Thanh Từ và Giản Vân Châu đang dạo loanh quanh trong căn cứ để tìm hiểu môi trường nơi .
"Cha, cha về ." Giản Vân Châu dắt Sở Thanh Từ bước đại môn, thấy cha Giản đang sofa uống , liền sải bước đón lấy.
Cha Giản thấy tiếng , đầu .
Ánh mắt ông dừng hai bàn tay đang đan của hai , khuôn mặt uy nghiêm hiện lên vẻ nghiêm nghị.
"Đăng ký ?"
"Cái gì ạ?" Giản Vân Châu một câu đầu đuôi của ông cho ngơ ngác.
"Chuyện của hai đứa đăng ký ?" Cha Giản nghiêm túc hỏi, "Đừng tưởng bây giờ là mạt thế mà thể tuân thủ quy tắc. Dù ở thời đại nào, quan hệ nam nữ cũng nghiêm cẩn, bừa."
Sở Thanh Từ: "..."
Vừa lúc cửa một vũng nước, Giản Vân Châu lo cô ngã nên đưa tay dìu cô , đó thì buông nữa. Cha Giản thấy hai tình tứ như , hiểu lầm quan hệ của hai .
Giản Vân Châu với cha Giản: "Cha, con còn giới thiệu với cha, đây là Sở Thanh Từ, là bạn của con. Thanh Từ, đây là cha ."
"Chào bác trai ạ."
"Chào cháu, mời ."
"Cảm ơn bác ạ." Sở Thanh Từ đường đường chính chính đối diện cha Giản.
Cha Giản quan sát Sở Thanh Từ, càng càng thấy hài lòng.
"Cháu trông còn khá nhỏ, bao nhiêu tuổi ?"
"Dạ hai mươi ạ."
"Trông giống lắm."
"Cháu khuôn mặt trẻ con ạ."
"Đến tuổi kết hôn hợp pháp , thể kết hôn ." Cha Giản , "Trật tự ở huyện Lâm vẫn coi là bình thường, Cục Dân chính bên vẫn việc bình thường, hai đứa nếu giấy chứng nhận kết hôn thì vẫn thể đấy. Hai đứa định khi nào ?"
"Cha..." Giản Vân Châu bất lực, "Cha việc mệt mỏi lâu như , nên nghỉ ngơi cho . Thanh Từ mới đến đây, cũng thích nghi lắm, cha đừng dọa cô nữa. Được , Thanh Từ, đưa em lên lầu."
"Hai cha con bác lâu ngày gặp, chắc hẳn nhiều chuyện , hai cứ ở chuyện ạ, cháu xin phép về phòng nghỉ ngơi ."
Sau khi Sở Thanh Từ , cha Giản Giản Vân Châu: "Con đừng bảo là vẫn tỏ tình đấy nhé?"
Giản Vân Châu xoa xoa ch.óp mũi.
"Thật là vô dụng." Cha Giản vẻ mặt chê bai, "Năm đó cha yêu con , vốn dĩ định tỏ tình ngay tại chỗ, kết quả là bà kéo mất. Lần thứ hai gặp bà , cha lập tức nắm bắt cơ hội tỏ tình ngay."
"Con kể ." Giản Vân Châu , "Lần đầu tiên gặp cha là ở buổi vũ hội do trường tổ chức, hai đều đeo mặt nạ, chẳng ai thấy mặt ai cả. Hai nhảy một điệu nhảy, nhảy xong điệu nhảy đó cha liền nắm c.h.ặ.t t.a.y buông, bạn của thấy tình hình nên kéo . Lần thứ hai gặp mặt, đang một nam sinh thầm mến năm năm tỏ tình, thích nên từ chối. Cha nhặt bó hoa nam sinh đó vứt quỳ một gối tỏ tình thêm nữa. Mẹ thấy cha bệnh, những chấp nhận lời tỏ tình của cha, mà từ đó về thấy cha là tránh, hận thể cách xa cha càng . Ai ngờ cha chính là học trò cưng của cha ."