Sau khi Chi Lan quần áo cho Sở Thanh Từ xong, cô bỏ thêm ít than chậu than.
“Cô hỏi xem than lửa trong phòng Tô Hạc đủ dùng .”
“Nô tỳ ngay đây, tiện thể xem về .” Chi Lan .
Sau khi Chi Lan , Sở Thanh Từ tháo đồ trang sức đầu xuống.
“Ra đây !”
Tô Hạc: “...”
Chắc chứ?
“ ở đây, .”
Trong phòng thêm thở của một , nếu như mà còn nhận thì chẳng lẽ cô lăn lộn bao năm vô ích ?
Tô Hạc từ tấm bình phong bước .
“Muộn thế nghỉ ngơi, ở đây gì?”
“Không ngủ .”
“Không ngủ ?” Sở Thanh Từ bật , “Vậy tìm thì ngủ ?”
Tô Hạc kỹ Sở Thanh Từ.
Cô để tóc xõa ngang vai, một gương mặt non nớt thanh tú thoát tục, trông như một đóa hoa sen mới nở, thuần khiết và .
Một cô gái trẻ trung như mà suốt ngày giả vờ già dặn, cả cái Hầu phủ rộng lớn đều dựa cô chống đỡ, chẳng lẽ quãng đời còn của cô thực sự gắn c.h.ặ.t với cái nơi đổ nát ?
“Sao lời nào?”
“ đói .”
Sở Thanh Từ dậy, cầm áo choàng choàng lên , chỉ chỉ bên ngoài: “Đi thôi, chúng xuống bếp xem gì ăn .”
“Cô cứ mặc thế ?”
“Có vấn đề gì ? chỗ nào mặc chỉnh tề ?”
“Đầu tóc rũ rượi...”
“ bảo Tô Tiểu Hạc...” Sở Thanh Từ chống nạnh một tay, giọng sảng khoái. “Anh tuổi còn nhỏ mà thể đừng giống như một lão hủ ? Bây giờ là buổi tối, ngay cả hầu cũng ngủ , thế thì vấn đề gì?”
Khi Chi Lan , thấy Sở Thanh Từ và Tô Hạc đang ngoài, liền vội vàng đón lấy.
“Hóa tiểu công t.ử về .”
“Về từ sớm , cứ trốn trong phòng suốt.” Sở Thanh Từ , “Chi Lan, cô cũng nghỉ ngơi , bầu bạn với một lát.”
“ mà phu nhân, muộn thế ...”
“Được , cũng ngủ .” Sở Thanh Từ xua tay, “Cô cứ việc nghỉ .”
Trong bếp, Sở Thanh Từ lục tung ngóc ngách.
“Hôm nay còn thừa vịt , ăn ?”
Tô Hạc lắc đầu.
“Ở đây còn cơm nguội, cơm rang cho .”
Tô Hạc lắc đầu.
“Rốt cuộc ăn gì?”
“Mì.”
Sở Thanh Từ lầm bầm: “Nuôi trẻ con đúng là rắc rối.”
Hôm nay Tô Hạc gặp mấy thuộc hạ, họ nhận , cũng cảnh ngộ của .
Anh còn tiếp tục ở Nhữ Dương Hầu phủ, dùng một phận khác để ẩn nấp, dọn dẹp sạch sẽ những tai mắt xung quanh.
Có lẽ là thời gian lâu, mà bình thản chấp nhận cơ thể trẻ con hiện tại của .
Anh từng hành động của Sở Thanh Từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-ky-chu-cam-kich-ban-nu-phu-can-quet-thien-ha/chuong-697.html.]
Sở Thanh Từ khi nhào bột tóc cứ luôn xõa xuống che khuất má, ngưa ngứa, vô cùng khó chịu. Trên tay cô là bột mì, cách nào vuốt tóc, nên cả bực bội.
Tô Hạc cầm đôi đũa, tới lưng cô.
“Cúi thấp xuống một chút.”
Sở Thanh Từ thấy đôi đũa trong tay thì hiểu , khẽ thụp xuống.
Tay Tô Hạc lùa mái tóc dài của cô, ngón tay vô tình chạm cổ cô. Làn da trắng như sữa đó thật mềm mại, vô cùng mịn màng. Anh nhịn mà thêm vài .
Búi tóc cho cô xong, mái tóc dài đôi đũa cố định b.úi lên, để lộ xương quai xanh đẽ.
Sở Thanh Từ lắc lắc mấy cái, tóc tuột, hài lòng cực kỳ.
“Được đấy, Tô Tiểu Hạc, còn cái nghề nữa. Sau vợ nhỏ của phúc .”
Tô Hạc nhíu mày, nhàn nhạt : “Toàn năng bậy bạ.”
Một luôn l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao như , thể lấy vợ? Anh sẽ lấy, càng sinh con, bởi vì định sẵn là kẻ cô độc.
Tô Hạc thích món mì Sở Thanh Từ .
Sở Thanh Từ ăn cùng một bát, thấy đ.á.n.h chén liền năm bát, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc: “Xem lừa , thực sự đói .”
Tô Hạc đột nhiên cảm thấy chút khó chịu.
Cái khó chịu đó là trong dày, mà là cơ thể giống như xé rách đầy đau đớn.
Anh Sở Thanh Từ phát hiện, đặt đũa xuống bỏ .
Sở Thanh Từ: “...”
Thằng nhóc thật chẳng lễ phép gì cả, ăn xong là luôn, bát đũa cũng dọn, chứ đừng là rửa.
Tô Hạc lảo đảo chạy về phòng, c.ắ.n chăn nén cơn đau đớn trong cơ thể.
Phòng ấm áp.
Cả căn phòng bày bốn chậu than, hơn nữa sắp xếp từ sớm nên cả phòng đều ấm sực.
Mồ hôi chảy từ trán .
Không qua bao lâu, cảm giác đau đớn đó biến mất, cuối cùng cũng chui khỏi chăn.
Vừa chui , liền ngẩn .
Anh cầm bàn tay lên , chắc chắn kích cỡ bàn tay giống lúc . Anh dậy, so sánh chiều cao, đó cởi quần áo vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c, chứng minh cơ thể thực sự phục hồi.
Chuyện gì thế ?
Anh gương, bản khôi phục nguyên dạng.
Anh bây giờ là Tô Hạc, mà là Tô Chỉ huy sứ .
Vậy ...
Có nên rời khỏi Tô phủ ?
Tô Hạc ngoài cửa sổ, lên giường, : “Muộn quá , để mai tính !”
Giấc ngủ , ngủ vô cùng say.
Không qua bao lâu, mơ hồ thấy tiếng bước chân cùng tiếng than vãn của phụ nữ.
“Cái tên Tô Tiểu Hạc , cũng xem mấy giờ , mà vẫn ngủ dậy. Đêm ngủ, ngày dậy, đây là cái thói gì ?”
Tô Hạc giật bật dậy.
Cô tới ?
Anh ngoài, mặt trời lên cao, hèn chi cô tức giận chạy tới tìm như .
Không , thể để cô thấy, nếu thì giải thích là ai thế nào?
Tô Hạc định xuống giường thì thấy tiếng động truyền đến từ cửa, chỉ đành trốn trong chăn.
Anh trùm kín mít đầu .