Sở Thanh Từ khi về đến phòng tân hôn liền ngã vật xuống giường.
"Mệt ?"
"Còn mệt hơn cả thành nữa, mệt lòng."
"Nàng đối với Nhị của ..." Tống Cẩn An ngập ngừng, "Nếu vẫn còn quên , bây giờ hối hận vẫn còn kịp."
"Ta và ngài bái đường , bây giờ ngài với là thể hối hận, ngài chuyện sẽ trở thành trò lớn nhất thiên hạ ?" Sở Thanh Từ túm lấy áo của Tống Cẩn An.
"Ta thể xử lý ."
"Thật lợi hại, thật giỏi giang." Sở Thanh Từ mỉa mai một câu. "Ta mệt , đừng chuyện với nữa."
"Cởi quần áo ."
"Ngài giúp cởi ."
Tống Cẩn An nhẹ ho một tiếng: "Nàng chắc chứ?"
Sở Thanh Từ dang rộng hai cánh tay, tư thế đòi ôm.
Tống Cẩn An đặt tay lên thắt lưng của cô, thử mở , ánh mắt dừng khuôn mặt Sở Thanh Từ, chỉ cần cô vẻ mặt vui, sẽ lập tức dừng .
"Ninh An Hầu, nếu ngài khi đ.á.n.h trận mà cũng lề mề như , kẻ địch g.i.ế.c tới nơi ." Sở Thanh Từ vươn đôi chân dài , vòng qua eo móc về phía một cái.
Tống Cẩn An cả áp xuống.
Hai ở gần .
Sở Thanh Từ ôm lấy cổ , đôi mắt đang trở nên sâu thẳm của .
"Có đàn ông ? Có ?"
Tống Cẩn An: "... Nàng xem ?"
"Làm ? Dù trông ngài vẻ..."
Khóe môi Tống Cẩn An nhếch lên: "Phu nhân chê vi phu hiểu phong tình, vi phu chỉ còn cách nỗ lực chứng minh sự trong sạch của thôi."
Anh cởi thắt lưng, vứt ngoài.
Quần áo, vứt ngoài.
Yếm, vứt ngoài.
Sở Thanh Từ quyến rũ : "Ninh An Hầu, mặt ngài đỏ quá nha!"
Hơi thở của Tống Cẩn An dồn dập: "Bản hầu là thấy nóng quá thôi."
Ngón tay Sở Thanh Từ chạm vết sẹo n.g.ự.c .
"Đừng , ."
"Đẹp mà, đây là huy hiệu của hùng." Sở Thanh Từ ngẩng đầu lên, hôn nhẹ vết sẹo.
Ánh mắt Tống Cẩn An nhắm , cúi đầu hôn lên môi cô.
"Phu nhân, bản hầu nhận thua."
Nến đỏ nhảy múa, in bóng hai lên tường.
Chương 789 Hầu gia, sinh một đứa (Năm)
Hai tỳ nữ hồi môn bưng nước sạch chờ bên ngoài.
Từ bên trong truyền những âm thanh vô cùng mãnh liệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-ky-chu-cam-kich-ban-nu-phu-can-quet-thien-ha/chuong-958.html.]
Khuôn mặt hai tỳ nữ đỏ bừng, dù qua huấn luyện nghiêm ngặt nhưng họ hiếm khi lộ dáng vẻ gò bó như .
Lão mỗ mỗ trong viện của lão phu nhân tới, thấy hai tỳ nữ đang canh ở đó, thấy động tĩnh bên trong, khuôn mặt đầy nếp nhăn khỏi lộ ý .
"Các ngươi đây gì?" Lão mỗ mỗ hạ thấp giọng , " là sắc mặt. Hầu gia và phu nhân mới cưới, bất kỳ ai cũng phiền."
" mà..." Xuân Nguyệt , "Hôm nay dâng cho lão phu nhân, nô tỳ sợ quá giờ lành, lão phu nhân thương tiểu thư nên sẽ trách tội, nhưng các bậc trưởng bối trong tộc sẽ tiểu thư quy củ."
"Quy củ là cái gì? Hầu gia và phu nhân chính là quy củ. Ở Hầu phủ , lão phu nhân gì thì ai dám khua môi múa mép? Những bậc trưởng bối trong tộc , phu nhân nhận thì là trưởng bối, phu nhân nhận thì chẳng là cái thớ gì cả." Lão mỗ mỗ ngẩng đầu , "Lão phu nhân đang gấp gáp bế cháu trai, Hầu gia và phu nhân càng ân ái càng chứ ! Các ngươi đừng đến đây mất hứng, rõ ?"
Xuân Nguyệt và Thu Nguyệt , vội vàng .
Trước đây khi gả qua, lão phu nhân hết mực thương yêu tiểu thư nhà họ. Hôm nay là ngày dâng , họ cũng là lo lắng quá giờ lành, nếu cũng chẳng sốt ruột cho chủ t.ử.
Lão mỗ mỗ vội vã chạy về viện của lão phu nhân.
"Lão phu nhân, ngài ngủ nướng thêm một lát ?" Lão mỗ mỗ hỏi.
Lão phu nhân đang uể oải tựa ở đó, lời lão mỗ mỗ liền vẫy vẫy tay gọi bà : "Tình hình thế nào ?"
"Lão phu nhân sắp cháu bế đến nơi ạ." Lão mỗ mỗ , "Hầu gia sức khỏe dẻo dai, hai họ ân ái lắm ạ!"
Trong mắt lão phu nhân tràn ngập sự hưng phấn.
"Tốt , ngươi xem nghĩ chuyện tác thành cho Sở Sở và An nhi sớm hơn chứ? Nếu nghĩ sớm, chắc cháu nội chạy đầy đất . thôi , bây giờ cũng muộn." Lão phu nhân , "Bảo mấy lão già trong tộc , lão tuổi già sức yếu, dậy muộn, đợi dậy mới cho con dâu dâng , bảo họ cứ đó mà đợi ."
"Rõ ạ."
"Ngươi bảo nhà bếp thêm chút đồ tẩm bổ gửi qua cho Hầu gia."
"Lão nô sắp xếp ngay đây ạ."
Phòng tân hôn. Sở Thanh Từ áp sát n.g.ự.c Tống Cẩn An, nhịp tim mạnh mẽ của .
Cơ n.g.ự.c săn chắc đầy mồ hôi, theo nhịp thở dồn dập của mà l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, nhịp tim càng giống như tiếng trống dồn dập.
Tống Cẩn An xoa tóc cô, giọng khàn khàn: "Ngoan ngoãn ngủ một lát ."
"Ta ngoan ?"
Tống Cẩn An nắm lấy đôi bàn tay đang yên phận của cô, ôm cô lòng: "Nghe lời, bôi t.h.u.ố.c cho nàng xong, đừng chọc nữa."
Sở Thanh Từ thầm.
Tống Cẩn An bất lực, hôn nhẹ lên trán cô: "Trước đây phát hiện , nàng là một cô nương bạo dạn đến thế chứ?"
"Phát hiện , ngài sẽ cướp dâu ?"
"Có lẽ !" Tống Cẩn An đôi mắt dường như nuốt chửng .
Một đêm triền miên, đôi mắt đó giống như mật ngọt, dính c.h.ặ.t lấy , khiến chìm đắm trong tài nào thoát .
Cô gái nhỏ vốn dĩ dung mạo quyến rũ, giờ đây càng thêm vài phần phong tình. Anh bỗng cảm thấy chuyện dâng chút thừa thãi, vợ mới cưới kiều diễm như , đáng chỉ cần ở bên cạnh chồng thật mà thôi.
Sở Thanh Từ hôn nhẹ lên môi .
Một cái, hai cái, ba cái...
Cô giống như tìm món đồ chơi thú vị, như chú chim nhỏ mổ nhẹ làn môi .
Tống Cẩn An ôm lấy cô lật , mút lấy môi cô buông.
"Ưm..."
Anh bỗng hiểu cảm giác của những đàn ông trong quân ngũ khi miêu tả về khoái lạc chốn phòng khuê.
Thực tế, chuyện còn tuyệt diệu hơn vô so với những gì họ miêu tả.