“Hả? Sao là đuôi thuyền bốc khói đen?” Tiểu Lý đang kiểm tra ở đầu thuyền lau mồ hôi, “ chỉ là thợ học việc, tình huống phức tạp thế giải quyết !”
“Không đợi nữa, các chuẩn thuyền cứu sinh, tìm thiếu gia Chương, nếu nữa, thì đ.á.n.h ngất mang !”
Lúc , một trai bên cạnh Chương Đình Tiêu ngửi ngửi mũi: “Sao mùi khét thế?”
“ cũng ngửi thấy, thứ gì cháy ?”
Một vài xung quanh, nhưng đa vẫn tập trung cần câu biển của Chương Đình Tiêu, chờ xem thành quả câu đầu tiên của .
“Ê? Phao câu động !”
“Có cá c.ắ.n câu !”
Ngay lúc , đội trưởng vệ sĩ vội vàng chạy lên boong tàu: “Anh Chương! Hệ thống mát nước biển của động cơ chính bên trái gặp sự cố! Hiện tại bốc khói đen, thể sẽ bốc cháy, thể ở nữa, cần sơ tán khỏi du thuyền ngay lập tức!”
“Cái gì!” Chương Đình Tiêu rõ ràng cảm thấy cần câu nhẹ bẫng, cá chạy mất , lập tức cảm thấy mất hứng, hung hăng trừng mắt đội trưởng vệ sĩ, “Anh cố ý ? Không thấy vui vẻ đúng ? thấy phái đến để bảo vệ , mà là để chống đối ?”
Người bạn bên cạnh nhỏ giọng : “Cái đó… A Tiêu, mấy đứa bọn cũng ngửi thấy mùi khét, thật sự sự cố ?”
“Vậy bây giờ? Chúng nhảy xuống biển thoát ?”
“Sao đáng sợ thế ! Sớm đến!”
Người câu chính là cô gái mà Chương Đình Tiêu thầm thương trộm nhớ, điều càng khiến cảm thấy mất mặt, tức giận ném cần câu , trút giận lên đầu đội trưởng vệ sĩ:
“Vậy thì sửa chữa, cứu hỏa ! Trên du thuyền bình chữa cháy , chỉ xúi giục rút lui! Rút ? Nhảy xuống biển cho cá mập ăn ?”
“Ầm——”
Một con rồng lửa đột nhiên từ phía khoang thuyền bùng lên, thật sự cháy !
Lần đều hoảng loạn.
Chương Đình Tiêu cũng mặt mày tái mét, túm lấy tay áo đội trưởng vệ sĩ gầm lên: “Thuyền cứu sinh ? Nhanh lên! Cho chúng xuống!”
“Đội trưởng! Thuyền cứu sinh chuẩn xong!” Có vệ sĩ mồ hôi đầm đìa chạy tới .
Chương Đình Tiêu: “Vậy còn chờ gì nữa! Mau đưa chúng xuống!”
Đội trưởng vệ sĩ để ý đến , lúc mới vội ?
Anh bình tĩnh lệnh cho đồng đội: “Cậu và Tiểu Ngô đưa Chương và rút lui !”
Trên thuyền nhiều như , thuyền cứu sinh đủ dùng, thuyền bơm vẫn đang bơm, dẫn các vệ sĩ còn cứu hỏa .
Tuy nhiên, ngọn lửa ngày càng lớn, bình chữa cháy mặt rồng lửa vô dụng.
“Này—— du thuyền! Mau xuống !”
Lúc , Từ Nhân lái thuyền câu biển đến, từ lấy một chiếc loa phóng thanh cỡ lớn, hét về phía chiếc du thuyền sang trọng lớn hơn thuyền câu của cô gấp mấy , “ ném cho các một cái thang bơm , mau qua đây! Đừng cứu nữa! Cẩn thận nổ đấy!”
Cũng là do du thuyền may mắn, Từ Nhân hét xong lâu, họ loạng choạng men theo chiếc thang cứu sinh bơm mà Từ Nhân ném qua xuống thuyền câu biển, du thuyền phát nổ.
“Ối trời ơi!”
Luồng khí mạnh khiến Hà Tuyết suýt nữa kiểm soát tay lái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-lam-ruong/chuong-1128-ban-than-gia-tao-cua-nu-chinh-van-co-som-22.html.]
“Để !”
Từ Nhân giữ vững tay lái, tăng tốc về.
Nhìn , chiếc du thuyền lớn sang trọng cháy thành một con tàu lửa.
Điều khiến cô khỏi nhớ một kiếp nào đó trải qua sinh tồn hoang đảo, mở đầu cũng là du thuyền phát nổ.
Nghiệt ngã thật!
Tại mỗi đến tiểu thế giới liên quan đến biển, đều xảy sự cố du thuyền phát nổ?
May mà du thuyền đều thoát ngoài, nếu cảm thấy là hiệu ứng cánh bướm do sự xuất hiện của gây .
Chương Đình Tiêu và những khác thuyền cứu sinh, tuy một đoạn khá xa, nhưng luồng khí từ vụ nổ thuyền cứu sinh suýt lật, sóng biển hất ướt sũng cả thuyền .
Nhìn chiếc du thuyền đang cháy rực cả nửa bầu trời, ai nấy đều ngây .
“Trời ơi! Chậm một bước là chúng toi mạng !”
“Sao cháy mà còn nổ nhỉ?”
“Đáng sợ quá!”
“Tạch tạch tạch——”
Đội cứu hộ thấy ánh lửa ngút trời qua ống nhòm, tăng tốc chạy đến, tiếp quản công tác cứu hộ đó.
Nhóm sinh viên dọa sợ đến ngây đội cứu hộ đưa đến đảo Minh Châu.
Sau khi lên đảo, Chương Đình Tiêu liền gọi điện cho : “Mẹ ơi, suýt nữa bao giờ gặp con nữa !”
Mẹ hỏi đang ở , nức nở kể chuyện chiếc du thuyền của chú nhỏ cháy.
“Mẹ ơi, mau cho đến đón con, con về nhà! Con ở cái hòn đảo nhỏ rách nát gì !”
Hà Tuyết câu , đảo mắt một cái: “Được lắm! Cứu một con sói mắt trắng!”
Điều khiến cô khỏi liên tưởng đến đàn ông đó, năm đó cũng chê nơi nghèo, một khi cơ hội thà cần cô và con cũng trốn khỏi đảo Tinh Châu?
“Đàn ông ai cả!” Thu những suy nghĩ m.ô.n.g lung, Hà Tuyết tức giận lẩm bẩm một câu.
“Cũng thể vơ đũa cả nắm đàn ông đời .” Từ Nhân sắp xếp đơn chuyển phát nhanh khuyên giải cô, “Ít nhất thì bố và em của chúng cũng tệ. Thôi chị em, chúng việc chính ! Còn hơn một trăm kiện hàng gửi đấy!”
“ ! Suýt nữa quên mất việc chính! Làm việc, việc!”
Hai ném chuyện cứu đầu, bận rộn liên lạc với trạm chuyển phát nhanh, đóng gói, gửi hàng, cuộc sống bận rộn mà viên mãn.
Mãi đến nửa tháng , cả Hà từ đảo chính mang về một tờ báo, đưa cho Từ Nhân và Hà Tuyết xem: “Chiếc du thuyền cháy nửa tháng , ngờ là t.a.i n.ạ.n do con gây vì nội đấu trong gia tộc.”
“Không thể nào?” Hà Tuyết tin nổi cầm lấy tờ báo , “Tin nóng! Người thừa kế nhà họ Chương ở Cảng Thành nội chiến, ông cụ Chương tức đến hộc m.á.u hôn mê… Năm năm , con trai cả nhà họ Chương là Chương Tuấn mới thừa kế tập đoàn Chương thị thì gặp tai nạn, may qua đời, vợ lấy lý do mặt con trai thành niên bảo vệ sản nghiệp chồng để , lên vị trí quyền tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Chương thị… Con trai thứ hai Chương Dã cam tâm sản nghiệp gia tộc rơi tay chị dâu, những năm nay vẫn luôn ngấm ngầm dung túng cháu trai…”
Từ Nhân mà lòng chùng xuống: “Cậu của đứa cháu trai xui xẻo họ gì?”
“Lãnh.” Hà Tuyết , “Xem báo cũng là gia tộc giàu , xem ở đây : Bố của đứa cháu trai xui xẻo là liên hôn giữa hai gia tộc, khi bố c.h.ế.t, gánh vác sản nghiệp nhà chồng, đợi con trai nghiệp đại học chính thức để thừa kế… Cậu nghỉ hè xong là lên năm tư, sắp nghiệp , chú nhỏ của lên vị trí tổng tài của tập đoàn Chương thị, nên mới lên kế hoạch cho vụ t.a.i n.ạ.n vẻ như là ngẫu nhiên ? Hít! mà nổi cả da gà! Trời ơi! Hào môn phức tạp quá! May mà chúng chỉ là dân thường.”
Từ Nhân cô với ánh mắt phức tạp, thầm nghĩ chuẩn sớm chị em! Con trai cô sớm muộn gì cũng cuốn tranh chấp hào môn!