Mau xuyên: Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Ruộng - Chương 1143: Bạn thân plastic của nữ chính văn cổ đại (37)
Cập nhật lúc: 2026-05-02 22:15:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhân rắc một nhúm mồi để dụ cá.
Không cần câu, chỉ dùng dây câu gắn lưỡi câu, dựa sức hấp dẫn của mồi câu tự chế, nào thả xuống cũng trượt.
Không chỉ câu cá vược biển mà cô , còn cá tráp đen, cá mú, cá đù vàng nhỏ, mực ống.
Cá vược cá nướng, cá tráp đen chiên giòn, cá mú hấp rưới mỡ hành, cá đù vàng nhỏ, mực ống và hến, ốc móng tay nhặt lúc biển đem hầm thành một nồi cá tạp, hảo!
"Đẹp thật!"
Lúc về, Dư Nhất Cẩn xách xô nước giúp cô, chiêm ngưỡng cảnh mặt trời mọc nhô lên khỏi mặt biển, cất tiếng tán thán.
Quả thực !
Từ Nhân tán đồng gật đầu.
Cô ngắm mặt trời mọc ba năm mà vẫn thấy chán.
Mỗi mặt trời mọc, vẻ giống , nhưng dường như khác biệt.
Bởi vì tâm trạng và cảm ngộ của con luôn đổi.
Điểm giống duy nhất lẽ là: Mỗi mặt trời mọc đều tượng trưng cho sự khởi đầu của một ngày mới, khiến con tràn đầy hy vọng và khao khát.
Cư dân mạng trong phòng livestream cũng say sưa trong cảnh bình minh tráng lệ kỳ vĩ, chiêm ngưỡng một lúc lâu mới thời gian gửi bình luận:
[Thật đến quần đảo Minh Châu ngắm mặt trời mọc! Mỗi hòn đảo nhỏ đều ở một , ngắm mặt trời mọc từ những góc độ khác .]
[ chỉ đến hòn đảo nhỏ mà Hải Sản Muội đang sống, cảm giác nơi đó quá!]
[Được khai phá mà! Không còn nguyên sơ như lúc mới xem Hải Sản Muội livestream ba năm nữa.]
[Khai phá cái của khai phá, ít nhất là thuận tiện cho chúng du lịch, nếu đến đó cũng chẳng chỗ ở. Chỉ cần đừng khai thác quá mức, sự khai phá vẫn thể tăng thêm vẻ tự nhiên.]
[Cái thì đúng, nguyên sơ chỉ thích hợp để chiêm ngưỡng qua màn hình, du lịch địa phương thì thà chọn nơi khai thác thiện một chút.]
[Haha! ... Đệt! Chuyện gì xảy !]
[Sao thế thế? chỉ thấy một cục đen sì bay v.út ngoài.]
[Hình như tập kích, Hải Sản Muội tung một cú đá xoáy đá bay ngoài.]
[...]
Mọi còn rõ hơn một chút, màn hình bỗng tối đen.
[Đệt! Hải Sản Muội tắt livestream !]
[Hơi tí là tắt livestream, phụ nữ cứ cào tâm gãi phổi, thật bay tới đè cô xuống đất mà cọ xát.]
[Hahaha! Hải Sản Muội sẽ cho lầu một cước để trải nghiệm thế nào là bay .]
[Lúc đừng đùa nữa, Hải Sản Muội e là gặp chuyện , cần giúp cô báo cảnh sát ?]
[ báo !]
[ cũng báo !]
[Mong là Hải Sản Muội .]
[Cô chắc chắn sẽ !]
Ngay lúc cư dân mạng đang thi cầu nguyện, Từ Nhân bẻ quặt tay một gã đàn ông mặc đồ đen đè xuống bãi cát, ba chân bốn cẳng tháo khớp hai cánh tay của .
Thế thì cho dù còn v.ũ k.h.í khác, cũng hết cách đ.á.n.h lén.
Cô phủi sạch cát dính ống quần, đầu với Dư Nhất Cẩn:"Hắn nhắm đấy, từ giờ trở , theo sát , e là chỉ một ."
Dư Nhất Cẩn cử động cổ tay một chút, mặc dù mất trí nhớ, nhưng cảm giác chút võ vẽ. Tuy nhiên thấy cô giải quyết một gọn gàng như , cảm giác bảo vệ tập thật sự tồi.
Trình Húc Minh - đến đón Dư Nhất Cẩn, dẫn theo một đội vội vã chạy đến bãi biển, liền thấy cảnh tượng :
Từ Nhân nhẹ nhàng kéo lê tên áo đen phía , Dư Nhất Cẩn xách xô nước đựng đầy hải sản ngoan ngoãn theo cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-lam-ruong/chuong-1143-ban-than-plastic-cua-nu-chinh-van-co-dai-37.html.]
Trình Húc Minh: Mình đang thấy một A Cẩn giả ? Tên từ khi nào trở nên vô hại như ?
À, mất trí nhớ !
mất trí nhớ thể khiến tính tình con đổi một trời một vực ?
Thôi bỏ , mấy chuyện quan trọng nhất.
Quan trọng nhất là ——
"A Cẩn, chứ?"
Từ Nhân thấy đến, với Dư Nhất Cẩn ở phía :"Chắc là đến đón đấy."
Trình Húc Minh xuất trình thẻ chứng nhận của , đó lấy từ trong cặp táp một xấp tài liệu và giấy tờ chứng minh phận của Dư Nhất Cẩn.
Từ Nhân nhận lấy xem kỹ một lượt, đảm bảo những tài liệu là thật và hiệu lực.
Nhìn thấy cái tên đó, gì chứng minh rõ hơn cho suy đoán của cô: Quả nhiên là đồng chí Tiểu Cẩn của cô.
Mặc dù mới gặp , trở về thế giới của .
ngày tháng còn dài.
Trình Húc Minh nóng lòng đón Dư Nhất Cẩn về chữa trị, tránh đêm dài lắm mộng, vốn định ở dùng bữa cơm rau dưa, nhưng Dư Nhất Cẩn một câu:"Đây là thành quả chúng dậy sớm biển nhặt , thật sự nếm thử hẵng ?"
"..."
Trình Húc Minh nghi ngờ là tự ăn, nhưng bằng chứng.
Cuối cùng vẫn ở , ăn một bữa cơm rau dưa phong phú và ngon miệng đến mức khiến họ cảm thấy chuyến uổng phí.
Từ Nhân còn gói cho họ một ít lươn khô, cá khô, tôm khô nướng từ , cùng một túi lớn rong biển, tảo bẹ.
Trình Húc Minh trả tiền, Từ Nhân chịu nhận.
Lúc , điện thoại của Trình Húc Minh đổ chuông, là bác sĩ Ninh đang túc trực chờ phẫu thuật ở bệnh viện tỉnh gọi tới:
"Đón ? Bao lâu nữa thì tới? Tình trạng thế nào? Bên chuẩn sẵn sàng ."
"Đón ! Đang chuẩn về đây." Trình Húc Minh tiện là còn ăn chực một bữa tiệc hải sản ở nhà họ Từ, chột ,"Bác sĩ Lục kiểm tra sơ bộ cho , ngoài việc ký ức khi va đập, những thứ khác đều ."
Cúp điện thoại, Trình Húc Minh cũng khách sáo với Từ Nhân nữa:
"Cô Từ, đa tạ cô! vì một nguyên nhân đặc thù, bất luận là A Cẩn đơn vị chúng , đều thể công khai lời cảm ơn cô. chúng chuyện với đồn công an , nhờ họ , trao tặng cờ luân lưu và tiền thưởng cho cô. Một nữa cảm ơn sự giúp đỡ của cô!"
Từ Nhân xua tay:"Chuyện gì ! Đổi là bất cứ ai cũng sẽ như thôi."
"Vẫn cảm ơn sự tiếp đãi và quà tặng của gia đình cô!"
Vừa ăn lấy, Trình Húc Minh thực sự chút ngại ngùng.
Vì nóng lòng đón , đến vội vã, họ ngay cả trái cây hoa tươi cũng kịp mua.
mà... Anh lén lút liếc Dư Nhất Cẩn một cái, thầm nghĩ đợi tên bình phục , để tự đến cửa lời cảm ơn ! Dù cũng là ơn cứu mạng, lấy báo đáp thì khoa trương, nhưng sẽ bỏ một mạch coi như xong chuyện.
Không ngờ, hành động tiếp theo của Dư Nhất Cẩn khiến suýt nữa trố lồi cả mắt.
Tên , mà đem tín vật tùy đeo nhiều năm tặng cho Từ Nhân.
"Đây là gì ?"
Từ Nhân tò mò đ.á.n.h giá viên châu nhét lòng bàn tay, giống trân châu giống trân châu bình thường, tròn trịa, trong trẻo hơn trân châu nước mặn bình thường nhiều.
"Có lẽ là nước mắt giao nhân chăng." Dư Nhất Cẩn nhún vai," cũng một thằng đàn ông to xác như tại đeo thứ , nhưng cô yên tâm, hỏi Tiểu Trình , đây là đồ nhà tặng, là do nhặt đáy biển trong một nhiệm vụ."
Trình Húc Minh đang trố mắt hóng hớt ở bên cạnh ngờ cả đất diễn của , chậm nửa nhịp gật đầu chứng:" là nhặt , chuyện của nhiều năm , lúc đó chúng còn ghen tị với cơ, nhiệm vụ mà còn nhặt một viên trân châu to như . Nói cũng , tên từ nhỏ đến lớn vận may đều , gì cũng như bật h.a.c.k , ngoại trừ ..."
Nói đến đây, trong lòng thổn thức.
Dân gian một cách mê tín: Trong cuộc đời con , vận xui và vận may đều định . Người xui xẻo thì vận xui phân tán, chuyện xui xẻo tuy nhiều, nhưng chí mạng; may mắn, thì tích tụ vận xui , một khi bùng phát, một là đủ chí mạng.
Trước đây còn tin, nhưng bây giờ nghĩ , đúng là chút huyền hoặc.