Mau xuyên: Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Ruộng - Chương 1154: Nữ phụ phong nguyệt làm ruộng thời Dân Quốc (6)
Cập nhật lúc: 2026-05-02 22:20:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhân đến nhà bếp, gà vịt cá thịt trong giỏ mà đau đầu thôi.
Lúc hứa thêm trứng gà cho , là thấy một Trát khố ni thực sự quá ốm yếu, nếu bồi bổ thêm chút dinh dưỡng, e là họ trụ nổi.
"Phán Nhi." Cô gọi Từ Phán Nhi đến bàn bạc,"Em thấy xử lý những thứ thế nào thì ?"
"Xách xuống núi tìm dân làng đổi !" Từ Phán Nhi nghĩ ngợi ,"Em Mai Hoa , những thứ đều là do những khách hành hương đó tặng, họ trải nghiệm cảm giác kích thích khi uống rượu ăn thịt ở chốn Phật môn thánh địa. Chỉ là dân làng núi ..."
Từ Nhân mặt cảm xúc gật đầu: Ngu Viên Viên cũng coi như còn chút thể diện, đường hoàng phái ni cô xuống núi mua sắm cá lớn thịt lớn.
"Vậy những thứ tạm thời quan tâm, chị sẽ nghĩ cách tìm đổi." Cô định đợi đến đêm khuya thanh vắng sẽ thu những thứ nhà kho hệ thống, đó đổi chút gạo mì dầu ăn ,"Tối nay chúng ăn một bữa cháo đặc, mỗi thêm một quả trứng ốp la."
"Trứng gà thể ăn ?" Từ Phán Nhi do dự ,"Liệu bất kính với Phật tổ ?"
"Không ." Từ Nhân ,"Sau chúng mùng một ngày rằm hai ngày ăn chay trường, ngày thường mỗi mỗi ngày thể ăn một quả trứng gà."
Đời nhiều ngôi chùa đều cho phép ăn trứng gà, uống sữa bò, điều cũng coi là phá giới.
Tối hôm đó, những ni cô ở , mỗi một bát cháo gạo trắng nấu đặc sệt, một đĩa nhỏ dưa muối, một quả trứng ốp la chiên vàng ươm.
Các Trát khố ni ăn với vẻ mặt tận hưởng, duy chỉ mấy vị sư cô đó, từ khi tiếp đón khách hành hương đến nay, là bữa nào cũng cá thịt, nhưng ít nhất là cơm tẻ, món xào, bao giờ ăn bữa tối nghèo nàn thế ? Lập tức buông đũa.
Từ Nhân dường như nhớ một chuyện, bỏ đũa xuống :"Lúc nhóm lửa, nghĩ vài điều am quy, các xem chỗ nào cần bổ sung . Điều thứ nhất: Tuân thủ kỷ cương pháp luật, coi am như nhà; Điều thứ hai: Tuân thủ quy củ giới luật, đối xử bình đẳng; Điều thứ ba: Giới tham sân si, thường ôm Phật tâm; Điều thứ tư... ồ, tạm thời chỉ nghĩ những điều , cũng thể tiến hành bổ sung, sẽ chép lên cuộn giấy treo lên, mong khi bất cứ việc gì, đều đối chiếu với am quy, mỗi ngày tự kiểm điểm bản ba ..."
"..."
Mấy vị sư cô , mặc dù điểm danh, nhưng điều nào mà chẳng đang họ?
Vẻ mặt ngượng ngùng siết c.h.ặ.t đũa, bỏ xuống , ăn cũng xong.
Từ Nhân tiếp tục :" còn phác thảo một bản thời gian biểu, sơ qua cho nhé."
Từ Nhân dựa theo chế độ thời gian biểu thực hành thời Minh Tuệ sư thái, một chút điều chỉnh, ví dụ như thời gian dậy sớm, từ bốn rưỡi lùi đến năm giờ, thời gian nghỉ ngơi buổi tối từ mười giờ đẩy lên tám rưỡi. Rất nhiều còn là những đứa trẻ nửa lớn nửa bé, thiếu ngủ sẽ cao lên , cơ thể cũng yếu.
Ngoài , cô giảm bớt thời lượng thiền tu, kinh, tụng Phật, thêm một tiếng rưỡi tập thể d.ụ.c buổi sáng, định dạy họ luyện một bài thuật phòng .
Trong am đàn ông, thành mua sắm cũng , xuống núi hóa duyên, pháp sự cũng , đều để ni cô , để khả năng tự bảo vệ .
Hai tiếng thiền tu bữa tối đổi thành d.ư.ợ.c thạch.
Đã là Dược Sư Am, thờ phụng Dược Sư Như Lai, luôn chút kiến thức thảo d.ư.ợ.c Đông y.
Mặc dù thời đại mấy thiện với Đông y, nhưng nhiều kỹ năng đè nặng , hơn nữa mắt mua t.h.u.ố.c khó khăn, thể tự cấp tự túc cũng tồi.
"Không ý kiến gì thì đợi am đường tu sửa xong, chúng sẽ thực hành theo bản thời gian biểu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-lam-ruong/chuong-1154-nu-phu-phong-nguyet-lam-ruong-thoi-dan-quoc-6.html.]
Mọi nhất trí gật đầu.
Các sư cô là bất đắc dĩ hùa theo, các Trát khố ni đầy mặt vui vẻ.
Trước đây đến bốn giờ họ dậy, các sư cô sai bảo đủ loại công việc, bây giờ chủ trì , việc cá nhân cá nhân , chúng sinh bình đẳng, ai cao quý hơn ai, rửa cái mặt chải cái đầu còn gọi bưng rót nước đưa khăn hầu hạ? Ai chiều hư họ chứ? Cũng xã hội phong kiến!
Nghe mà họ nhiệt huyết sục sôi!
Từ nay về họ cần giống như nha hầu hạ các sư cô nữa, họ chỉ cần theo thời gian biểu đến giờ dậy thì dậy, đến giờ khóa lễ buổi sáng thì khóa lễ buổi sáng, dọn dẹp vệ sinh cũng theo bảng phân công trực nhật mà , công việc mỗi đến lượt cũng công bằng, hôm nay cô đổ thùng phân, quét sân, cô lau cửa cửa sổ, ngày mai thể là đổ thùng phân, cô lau cửa cửa sổ, cô quét sân ... Mọi ai cũng đừng chê bai ai, ai cũng cần cảm thấy công việc phân công nhẹ nhàng vất vả, một tháng trôi qua, đến lượt đều giống , dư vài , chủ trì bao thầu hết.
Như , họ thể ngủ thêm một lúc lâu so với đây, buổi tối cũng cần hầu hạ sư cô đến muộn, tám rưỡi tiếng trống chiều vang lên, là thể về phòng ngủ của nghỉ ngơi .
Cứ nghĩ đến việc còn thể theo chủ trì học quyền cước công phu, kiến thức thảo d.ư.ợ.c, đều tự véo hai cái, xem đang mơ .
Tối hôm đó, những Trát khố ni như Triệu Mai Hoa ngậm nụ nhẹ nhõm chìm giấc mộng ngọt ngào.
Các sư cô bất mãn đến , chỉ cần tiếp tục sống trong am thì tuân thủ, từng nghĩ đến việc kháng nghị, thậm chí còn lén lút tụ tập bàn bạc, giống như nữ ma đầu lật đổ Ngu sư cô mà lật đổ cô, nhưng cứ nghĩ đến giá trị vũ lực k.h.ủ.n.g b.ố của nữ ma đầu, thể im lặng tiếng.
Đêm khuya thanh vắng, chỉ Từ Nhân vẫn còn thức.
Buổi tối cô còn hai việc :
Trước tiên thu dọn gà vịt cá thịt đúng quy định trong nhà bếp, đổi một đợt gạo mì dầu ăn .
Gạo đựng trong bao tải, dầu đựng trong vại.
Sau đó một bộ nam trang, khởi động kỹ năng [Kỹ thuật trang điểm quỷ phủ thần công] và [Vạn năng thanh ưu], tự hóa trang cho thành tạo hình thương khách, nhân lúc đêm đen gió lớn, mũi chân điểm nhẹ, vận dụng khinh công xuống núi, thành.
Cô tìm hiểu một chút về thời cuộc hiện tại.
Hải Thành năm Dân Quốc thứ chín, dường như một bức màn vô hình ngăn cách thành hai mảnh ——
Bên bờ sông Hoàng Phố gió đêm hiu hiu, Thập Lý Dương Trường xa hoa trụy lạc, nơi đó ánh sáng mờ ảo, tiếng nhạc du dương, tựa như một Paris phương Đông say sưa trong rượu chè vàng bạc. Trong những vũ trường nguy nga lộng lẫy tràn ngập cảnh đêm đêm ca hát, những danh viện quyến rũ mặc sườn xám, vóc dáng thướt tha cùng những công t.ử nhà giàu ăn mặc bảnh bao lướt bước sàn nhảy, thỉnh thoảng vui vẻ.
Còn trong con hẻm bình dân u tối chật hẹp, vì mua t.h.u.ố.c đang cố nhịn cơn đau của cơ thể, hũ gạo trơ đáy đang lo rầu cho kế sinh nhai ngày mai, vặn ngọn đèn dầu leo lét tính toán món nợ đang mang, xắn tay áo lau mồ hôi vẫn đang kéo xe ba gác bên bờ sông Hoàng Phố...
Muôn mặt thế gian, đang diễn trong cùng một thành phố.
Trước đây cô cảm thấy, mỗi thế giới nhiệm vụ chẳng qua chỉ là một câu chuyện, một cuốn tiểu thuyết do tác giả hư cấu ngòi b.út, lúc cô thành nhiệm vụ, sẽ quá quan tâm đến những hoặc nhóm quan hệ lớn với cô, trong tiềm thức coi họ như NPC.
Tuy nhiên ngay giờ phút , cô đột nhiên nhận , lúc cô đang nỗ lực thành nhiệm vụ, thuận lợi sống tạm bợ qua kiếp , những , cũng đang nỗ lực sinh tồn.
Trong mắt họ, đây là kiếp duy nhất của họ, dù khổ dù khó đến cũng vùng vẫy cầu sinh, là cuộc đời từ bỏ.
Từ Nhân sững ở ngã tư đường, ngơ ngẩn một lúc, cho đến khi một đứa trẻ bảy tám tuổi mặt cô, giọng rụt rè hỏi:"Tiên, mua báo ạ?"