Mau xuyên: Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Ruộng - Chương 896: Hotgirl Mạng Thảo Bao Làm Ruộng Thời Viễn Cổ (31)

Cập nhật lúc: 2026-05-02 22:02:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Côn bất kỳ ý kiến gì, đây vốn dĩ là khoản thu nhập thêm, tay nghề của Đại vu, bọn họ nướng chút thịt thú để bán, cũng chẳng mấy đến mua.

 

Nếu Đại vu nhận đây là một loại rau củ già, bên trong chứa hạt của nó, là đợi sang xuân thời tiết ấm áp, thể trồng quả bầu non ăn . Nếu thì cho bọn họ, cũng chắc lấy quả bầu già cứng ngắc , ngoài việc gõ đầu đau , thì còn tác dụng gì khác chứ?

 

Hai bên đều vui vẻ, mệt mỏi nhưng hạnh phúc.

 

Đồ đạc quá nhiều, những chiếc gùi mây vốn sớm đầy ắp nhét thêm nữa.

 

Từ Nhân với Côn:"Hôm nay quên với các , ngày mai săn, tiện thể c.h.ặ.t chút dây leo về, đan thêm mấy cái gùi mây, nếu thì mang ."

 

Côn gật đầu.

 

Chuyện cũng nghĩ tới , vốn dĩ buổi chiều c.h.ặ.t chút dây leo về, nhưng sợ về quá muộn, cho nên dám chậm trễ, ngày mai xuất phát sớm một chút.

 

Bán mãi cho đến ngày kết thúc hội giao dịch một ngày, NPC lấy lá khoai lang đổi một đôi giày cỏ chạy tới :"Bộ lạc chúng chuẩn ngày mai , hôm nay sẽ dẫn các tìm loại rau dại đó."

 

Từ Nhân đang đợi đây.

 

Khoai tây ăn ngán , ăn khoai lang.

 

"Các chuyển vật tư đến chỗ bè trúc, đợi ở đó, sẽ nhanh nhất thể."

 

Dặn dò Đại Sơn vài câu, Từ Nhân cõng một chiếc gùi mây rỗng mới đan, xách theo một cây cung tên, theo nọ xuất phát.

 

Đường quả thực xa, vượt qua ngọn núi, đến thung lũng ở mặt bên , thấy mấy dây khoai lang.

 

Lúc đang là cuối thu, theo lý mà các loại rau củ quả theo mùa, sớm qua thời kỳ trưởng thành, đáng lẽ khô héo , nhưng thung lũng bốn bề bao bọc bởi núi, vách núi cao, bên ngoài gió lạnh gào thét, đáy thung lũng ấm áp như mùa xuân, thảo nào mùa , vẫn còn thể thấy lá khoai lang xanh mướt.

 

"Cảm ơn." Từ Nhân giữ đúng lời hứa đưa cho hai đôi giày cỏ, một lọ muối.

 

Người nọ hớn hở rời , tranh thủ khi trời tối săn thêm một đợt thịt thú nữa, muối , nướng thịt thú sẽ ngon hơn nhiều.

 

Rau dại non thì non thật, nhưng ngon đến mấy cũng thể ăn cơm, no bụng, thơm bằng thịt thú.

 

Từ Nhân đợi đối phương rời , bắt đầu đào khoai lang.

 

Quả nhiên, mỗi dây khoai lang, đều nối liền với một chùm khoai lang lớn vỏ đỏ ruột trắng.

 

Chẳng mấy chốc, xếp đầy chiếc gùi mây cô cõng đến.

 

Vẫn còn nhiều, đều là khoai lang đang trong thời kỳ trưởng thành, đào cũng lãng phí.

 

Dứt khoát c.h.ặ.t một ít dây leo về, nhanh ch.óng đan mấy chiếc gùi mây, cuối cùng đựng đầy ba gùi lớn.

 

Cô cõng một gùi vai, hai tay xách hai gùi, vẻ mặt nhẹ nhàng xuống núi.

 

Thi triển khinh công trở về bờ sông giấu bè trúc, hội họp với bọn Đại Sơn, chuẩn lên đường về.

 

"Đại vu, hình như theo dõi chúng ."

 

Đại Sơn nhận vấn đề , vẻ mặt nghiêm nghị, vội vàng báo cáo với Từ Nhân.

 

Từ Nhân đang xách gùi mây lên bè trúc.

 

May mà bè trúc hai tầng, trúc ở đây vốn dĩ khá to, bè trúc hai tầng tải trọng lớn, lúc về thêm mấy chiếc gùi mây nặng trĩu, cũng thấy nước tràn lên.

 

"Không cần để ý, chúng cứ đường của chúng ."

 

Cô đoán là của bộ lạc trung tâm, vùng Trung Nguyên, bộ lạc trung tâm là giàu nhất, đương nhiên hy vọng một bộ lạc mới cường đại trỗi dậy, tranh giành tài nguyên với bọn họ.

 

Tất nhiên, cũng loại trừ các bộ lạc khác. Dù cũng đổi nhiều da lông và các vật phẩm khác như , sức cám dỗ của đồ gốm và t.h.u.ố.c cầm m.á.u cũng nhỏ, đỏ mắt thèm thuồng chắc chắn ít.

 

Nếu hôm đó một kẻ xui xẻo đến gây sự, cô công khai bộc lộ tài năng, chấn nhiếp những đó, mấy ngày nay sẽ yên bình như , nhòm ngó thì cũng chỉ thể những chuyện như lén lút theo dõi thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-lam-ruong/chuong-896-hotgirl-mang-thao-bao-lam-ruong-thoi-vien-co-31.html.]

May mà đường thủy và đường bộ ở một đoạn thông , theo dõi bao lâu.

 

Quả nhiên, khi hai dòng sông hợp lưu, bè trúc ngược dòng, tiến mặt sông rộng lớn như biển, cái đuôi nhỏ theo dõi biến mất.

 

Hai bên bờ sông lớn là vùng hoang dã bằng phẳng, mà còn những dãy núi trùng điệp, vách đá thung lũng, theo dõi còn vượt qua núi, đội bè trúc của Từ Nhân xuyên qua núi xanh hai bên bờ, nghênh ngang rời .

 

Những bộ lạc của phái theo dõi, tức giận đến mức ngoài việc trừng mắt , chẳng cách nào khác.

 

Trên đường trở về, nhiệt độ đột ngột giảm xuống, bầu trời bắt đầu lất phất hoa tuyết.

 

A Xuân lấy tấm da thú lông trắng dài dày dặn nhất , khoác lên vai Từ Nhân.

 

Cả lập tức ấm áp hẳn lên.

 

Từ Nhân xoa xoa tay, bảo lấy da thú trong gùi mây , chọn những tấm dày dặn đều lấy hết.

 

Có một tấm da thú khá nhỏ, cần khâu mấy tấm mới bọc kín cơ thể.

 

"A Xuân, cô mang theo kim xương chứ?"

 

"Có mang, nhưng Đại vu, những tấm da thú ..."

 

"Đồ vật là vật c.h.ế.t, con là vật sống, tiên vượt qua khó khăn mắt , khi trở về phân chia ."

 

A Xuân dài dòng nữa, lấy kim xương mang theo bên , cùng A Hạ, tạm thời may gấp mấy chiếc áo khoác da thú lớn, mỗi một chiếc quấn .

 

Côn thấy , cũng bảo thủ hạ lấy da thú , thể quấn thì quấn hết lên .

 

Anh cảm thấy Đại vu của bộ lạc Từ thị, chắc chắn dự cảm điều gì đó, cho nên mới bảo quấn da thú lên .

 

Chuyến cùng , khiến ngộ một đạo lý: Phàm là chuyện gì cứ theo Từ Đại vu, chuẩn cần chỉnh.

 

...

 

Lúc ngang qua bãi lau sậy, Từ Nhân thông báo cho chiếc bè trúc dẫn đầu dừng , lên bờ nghỉ ngơi một ngày, cô cắt hết hoa lau sậy ở đây mang về.

 

"Đại vu, thứ ăn ."

 

Trước đây bọn họ từng ăn thử, chẳng ngon chút nào.

 

"... Ừ, nhưng công dụng khác, về sẽ dạy các ."

 

"Vâng thưa Đại vu."

 

Mọi hỏi nhiều nữa, cắm cúi cắt hoa lau sậy, từng bó từng bó chuyển lên bè trúc.

 

Người của bộ lạc Vượt Sông, tuy thứ tác dụng gì, nhưng Đại vu của bộ lạc Từ thị tác dụng, bọn họ cũng hùa theo chuyển lên bè trúc, dù cứ bước theo bước chân của bộ lạc Từ thị là sai .

 

Tranh thủ khi hoa tuyết rơi dày hơn, đoàn hợp sức thu hoạch hoa lau sậy đung đưa trong gió ở bãi lau sậy, buộc thành từng bó, chuyển lên bè trúc.

 

Sau đó gần như là ngày đêm nghỉ, đội gió tuyết chạy về bộ lạc.

 

Côn hết sức mời Từ Nhân đến bộ lạc Vượt Sông khách.

 

Năm nay bọn họ đổi vật tư từ hội giao dịch nhiều gấp mấy những năm , đều là nhờ phúc của Từ Đại vu a!

 

Đã sớm tròn đạo chủ nhà .

 

Từ Nhân từ chối khéo:"Đa tạ ý của chư vị, chỉ là tuyết tích tụ càng lúc càng dày, lát nữa dễ núi, chúng lâu nữa, đợi sang xuân, phái vài qua đây, dạy các trồng trọt. Còn hoa lau sậy, trải giữa đống cỏ khô và da thú, thể tăng cường giữ ấm. Nếu lạnh chân, cũng thể lót trong giày cỏ."

 

Nói xong, cô tặng mấy củ khoai lang cho bộ lạc Vượt Sông.

 

"Không keo kiệt cho nhiều, định khi sang xuân sẽ trồng, bây giờ chỉ thể nếm thử cho vị. Các mang về cứ nướng ăn giống như khoai tây đen là , nếu năm thu hoạch , là thể giữ một phần lương thực chính để ăn , đến lúc đó thể đổi cho các nhiều hơn một chút, các cũng trồng thì thể qua học."

 

 

Loading...