Mau xuyên: Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Ruộng - Chương 935: Nữ phụ hư vinh ích kỷ ăn bám (32)
Cập nhật lúc: 2026-05-02 22:04:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng, bà nội Tuấn Tuấn cãi cháu trai, đỏ bừng khuôn mặt già nua hỏi mua một cân của bà cụ Khương.
Bà cụ Khương dùng tiền mua một con cá diếc, một hộp đậu phụ, tối hầm một nồi canh cá diếc đậu phụ cho thông gia, con rể ăn thêm.
Vợ chồng Từ Minh Duệ tan về nhà, thấy những quả đào tươi rói như khóa c.h.ặ.t lượng nước trong giỏ, mới cháu gái đến.
Trái cây Khương Yến Quần thích nhất chính là đào, rửa một đĩa ăn khen:"Anh đào năm nay vị ngon đặc biệt! Là do mưa thuận gió hòa ?"
"Chắc ! Dạo mưa, độ ngọt cao, mùa hái đào sợ nhất là trời mưa." Từ Minh Duệ cũng ăn vài quả, hỏi vợ,"Mẹ, Nhân Nhân tình hình ở nhà ạ?"
"Khụ." Từ Minh Duệ nắm tay che môi, ho nhẹ một tiếng,"Bà chị dâu họ của con, lúc thích phóng đại sự việc. Lời của chị , một hai phần là ."
"..."
Bà cụ Khương vỗ đùi cái đét:"Thế là mắc lừa ! Trước đây cô gì tin nấy, may mà kín miệng, hôm nay hỏi lung tung mặt cháu gái con."
Thực trong lòng Từ Minh Duệ nghi hoặc, tuy cái miệng của Vương Thúy Hoa lời nào cũng giảm giá trị, nhưng tính cách cháu gái thế nào vẫn hiểu rõ - cố chấp ích kỷ, cái gì cũng ưu tiên bản , chịu chút khổ cực nào. hôm nay vợ , vẻ như đổi nhiều nhỉ?
Lẽ nào con gái lớn mười tám đổi? Càng đổi càng hiểu chuyện?
...
Từ Nhân từ nhà chú út , vội về nhà, mà một chuyến đến chợ xe cũ.
Bỏ ba vạn tệ mua một chiếc xe tải nhỏ dạng thùng cũ, nhờ chủ xe lái đến tiệm sửa xe gần nhất, trả cho ông chủ tiệm sửa xe năm mươi tệ, mượn họ một bộ dụng cụ sửa chữa, dầu động cơ, lắp thêm bình nước, tấm chắn gió, hai lốp xe, tiện thể kiểm tra một lượt các linh kiện.
Ở một tiểu thế giới nào đó đây, cô thậm chí còn độ cả xe đua, huống hồ là kiểm tra sửa chữa trong phạm vi hợp lý đối với một chiếc xe tải nhỏ yêu cầu cao về tốc độ tăng tốc.
Còn về dầu nhớt, tấm chắn gió, ốc vít và các linh kiện khác, trong kho hệ thống của cô chuẩn ít.
Hiện tại đang kẹt tiền, cứ lấy dùng tạm, đợi dư dả mua một đợt tích trữ.
Danh hiệu "Nhân tích trữ" gọi cho vui.
Mỗi xuyên qua một tiểu thế giới, đều thói quen tích trữ một đợt vật tư.
Trải qua càng nhiều thế giới, càng thích tích trữ tích trữ tích trữ.
Chiếc xe cũ khi cô kiểm tra, sửa chữa từ đầu đến chân, ngoại trừ vẻ ngoài cũ, bên trong giống như nâng cấp tại chỗ, lái trơn tru hơn nhiều.
cô định sơn , cô dùng để chở trái cây, mùi sơn mới nồng nặc là chuyện .
Ông chủ tiệm sửa xe lúc đầu tưởng cô khoác.
Một cô gái trẻ trung xinh thế , sửa xe dầu nhớt?
Nhận lấy năm mươi tệ, với tâm lý xem kịch vui, xua xua tay, dụng cụ sửa chữa trong tiệm cứ để cô tùy ý sử dụng.
Nhìn một lúc suýt nữa thì rớt cằm, thật sự cô gái tháo vát thế ? Quan trọng là sức lực còn lớn như ? Không cần ai giúp đỡ, một xử lý xong một chiếc xe tải nhỏ?
Lập tức thuê cô đến tiệm việc.
Một thể bằng hai ba sức lao động , còn là một cô gái trẻ trung xinh , cô ở đây, tiệm sửa xe của ông chừng thể trở thành dẫn đầu trong giới cùng ngành, cho dù vị trí hẻo lánh, cũng khối chủ xe đến ủng hộ.
Từ Nhân nghĩ đến nhiệm vụ tiếp theo - đón đoàn giao hàng bán đào, bán xong đào thì xây nhà, xây xong nhà thì ghép cành cho cây ăn quả... gì thời gian kiếm thêm tiền bên ngoài, liền uyển chuyển từ chối.
Ông chủ tiệm sửa xe tiếc nuối theo cô rời .
Từ Nhân tìm một lái xe thuê, cùng đó mỗi lái một chiếc, đến chợ vật liệu xây dựng mua hai xe cát vàng, xi măng, chở hàng hóa nặng trĩu, đón ánh hoàng hôn trở về nhà.
Thấy cô một chuyến mua một chiếc xe tải nhỏ cũ về, bố Từ Từ chút bất ngờ, nhưng chỉ tốn ba vạn tệ, cảm thấy cũng đắt.
"Bây giờ xe tải rẻ thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-lam-ruong/chuong-935-nu-phu-hu-vinh-ich-ky-an-bam-32.html.]
"Xe cũ xem tuổi thọ của xe, nhưng chiếc vẫn , lái thêm mười mấy năm nữa thành vấn đề."
Sau khi kiểm tra sửa chữa, lái cũng khác xe mới là mấy.
Hai vợ chồng tính toán một bài toán: Cho dù tính theo mười năm, ba vạn tệ lái mười năm, tương đương với hai trăm rưỡi một tháng, thuê xe chạy đường dài, một ngày chỉ giá .
Càng nghĩ càng thấy hời.
Hối hận vì mua sớm hơn.
"Bố, , con mua cát vàng, xi măng về , để ở ạ?"
Hai vợ chồng đang hối hận dở chừng, bất thình lình con gái , vội vàng chạy xem:
"Mua về ? Ơ, mua nhiều thế? Không chỉ là sửa sang chuồng lợn thôi ?"
Nghe con gái , bây giờ bên ngoài mua thịt lợn bản chính gốc, cho dù cũng đắt, bố Từ liền thì xây chuồng lợn, sang năm đầu xuân mua hai con lợn giống về, đến Tết mổ lợn ăn Tết.
Trước đây chỉ hai vợ chồng ở nhà, suốt ngày bận rộn trong vườn đào, gì thời gian nuôi lợn.
Bây giờ con gái quyết định về quê phát triển, hơn nữa thấy cô luôn sách về trồng trọt đào, ngày càng hiểu về lĩnh vực , vườn đào sẽ dần giao tay cô, hai vợ chồng thể rút một để nuôi lợn cho gà ăn.
Tết đến gà thịt, nghĩ thôi thấy hy vọng.
Kết quả con gái gì?
"Con suy nghĩ kỹ , đằng nào cũng xây chuồng lợn, thời gian, công sức bỏ , dứt khoát phá nhà cũ xây luôn!"
"!!!"
Chưa kịp để họ phản ứng, con gái :
"Dù cũng xây nhà mới, chi bằng mở rộng nền móng một chút, xây một căn biệt thự tự xây hai tầng rưỡi !"
"!!!"
Con gái !
Có con bay bổng quá ?
Bán mấy xe đào, đón mấy đoàn du khách, liền tưởng nhà ngày kiếm đấu vàng ?
Ba trăm cây đào kết quả, bán hết sạch, tiền thu về cũng chỉ mười bốn mười lăm vạn, bốn năm mươi vạn !
Con tỉnh táo !
Từ Nhân lúc ở tiệm sửa xe hỏi thăm ông chủ về chi phí thi công xây dựng ở địa phương.
Biệt thự tự xây hai tầng diện tích xây dựng hai trăm mét vuông, bao công bao vật tư thì năm vạn là đủ , dù cũng chỉ là một thị trấn nhỏ mới thoát nghèo mấy năm, chi phí nhân công rẻ hơn nhiều so với thành phố lớn.
Vật liệu xây dựng thì, phần lớn chủ yếu là thép, xi măng, cát vàng, đá dăm, gạch v.v., những thứ cộng tám chín vạn.
Bản vẽ kiến trúc cô tự vẽ, sơn chống thấm tường trong kho hệ thống của cô loại thiện với môi trường nhất.
Tính toán như , mười lăm vạn là gần đủ để xây nhà .
"Cái gì? Mười lăm vạn là thể xây nhà hai tầng ?"
Đáy mắt bố Từ tràn ngập sự ngỡ ngàng.
Ông luôn cho rằng, xây một căn biệt thự tự xây hoành tráng, ít nhất cũng ba bốn mươi vạn.