Mê Án Truy Hung - Chương 33: Con chó điên dưới búa sắt
Cập nhật lúc: 2026-02-05 09:17:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào thế kỷ , các ngôi trường tiểu học cấp làng vốn phổ biến. Hầu như cứ mỗi ngôi làng quy mô một chút đều sẽ sở hữu một trường tiểu học mang tên làng . Thế nhưng cùng với sự phát triển của đô thị hóa, các trường làng dần vắng bóng học sinh và lặng lẽ rút khỏi vũ đài lịch sử.
Trường tiểu học làng Nguyên Thủy là một trong đó.
Dãy nhà học bỏ hoang từ lâu, trông vô cùng rách nát. Giữa sân trường mùa hè cỏ dại mọc lút đầu, con đường xi măng dẫn dãy nhà học chỉ còn chừa một khe hở nhỏ đủ một , gần là ngửi thấy nồng nặc mùi phân gà. Đất làng vốn rộng, bao năm qua cũng chẳng ai nghĩ đến cần thiết phá bỏ ngôi trường cũ để xây cái khác, cứ thế bỏ mặc nó thành "khu vui chơi" tự nhiên cho đám gà vịt quanh vùng.
Cổng sắt của ngôi trường đang mở toang, rỉ sét bám đầy, cảm giác như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ đổ sập.
Tiếng b.úa sắt nặng nề kéo lê hành lang xi măng phát những âm thanh đục ngầu, sợi xích sắt b.úa thỉnh thoảng va đập xuống đất, kêu loảng xoảng.
Diêu San San đang cuộn tròn gầm một chiếc bàn việc, hai tay bịt c.h.ặ.t miệng, dám phát nửa tiếng động. Đầu cô đau như b.úa bổ. Để chuẩn xem concert của Lý Minh Nam, cô cất công uốn nhuộm tóc vàng, còn xịt loại nước hoa cùng mùi với thần tượng. Cái hương gỗ trầm hương cô từng ngửi thấy trong buổi ký tặng và cứ thế nhớ mãi quên.
giờ đây, cô chỉ ước cả đời đừng bao giờ chạm nước hoa nữa. Cô chỉ trở thành một kẻ tàng hình, để vận rủi vĩnh viễn thể tìm thấy . Diêu San San đưa tay lên chạm đầu, lúc đầu cô va quệt chảy m.á.u, giờ m.á.u bết tóc thành một mảng cứng đơ khiến cô cực kỳ khó chịu, nhưng cô thể.
Diêu San San bịt c.h.ặ.t miệng, nước mắt chảy dài dứt. Tiếng b.úa sắt bên ngoài mỗi lúc một gần, kèm theo tiếng nghêu ngao hát nhỏ...
"Người thương em ở phương nào? Đêm nay hãy đến trong chiêm bao, Cùng vượt dãy Ngũ Hành Sơn, Để cùng hoa cỏ vùi bùn..."
Nghe lời bài hát , Diêu San San kìm mà run b.ắ.n lên. Đây là một ca khúc tình cảm trong album mới của XPT11, đoạn lời chính là phần hát của Lý Minh Nam. Lúc thấy nó đầu, cô cả vạn chữ tán tụng, cảm thấy đây đúng là âm thanh của thiên đường.
Cánh cửa đá văng , Diêu San San giật thót, dòng suy nghĩ cắt đứt. Tiếng b.úa sắt kéo lê cùng tiếng xích sắt mỗi lúc một gần hơn. Một đôi giày thể thao màu trắng dừng bàn. Chiếc b.úa sắt khủng khiếp dính đầy m.á.u thịt, bốc lên mùi tanh tưởi nồng nặc.
Con quỷ dữ cử động, khẽ ngân nga: "Lòng cừu non qua nổi Ngũ Hành, cùng xác thối rữa bùn xanh..."
Diêu San San run rẩy, cô chằm chằm trống bên cạnh, nghĩ xem chạy trốn thế nào. Chỉ cần gã biến thái c.h.ế.t tiệt cúi đầu xuống là sẽ phát hiện cô ngay. Cô đang mải nghĩ thì thấy nọ bất ngờ cúi gập xuống, một gương mặt điển trai giống hệt Lý Minh Nam xuất hiện ngay mắt cô.
Đồng t.ử của Diêu San San co rụt , cô thét lên ch.ói tai.
Kẻ đến lên quái dị, dùng tông giọng trầm thấp : "Người thương ơi, tìm thấy em ."
Hắn vứt chiếc mặt nạ giấy đang đeo mặt xuống đất, vung chiếc b.úa sắt lớn về phía Diêu San San...
...
Tề Hoàn giao Vương Nhã Hàm cho các đồng nghiệp tăng viện lập tức lái xe chở Thẩm Kha và Lê Uyên lao thẳng tới trường tiểu học làng Nguyên Thủy.
Xe còn dừng hẳn, Thẩm Kha mở cửa xe, lao vọt về phía phòng bảo vệ ngay cổng trường. Cô thành thục vớ lấy một chiếc xẻng sắt rỉ sét bên trong, vác lên vai chạy thục mạng về phía dãy nhà học.
Lê Uyên xe đang tháo dây an thì thấy Tề Hoàn ở ghế lái cũng vác một cây cuốc đuổi theo. Anh ngẩn , nhanh ch.óng xuống xe, thanh sắt rỉ sét trong tay gãi đầu.
Hai cái , bộ quên mất một là cảnh sát khu vực, một là dùng não phá án ? Kẻ tứ chi phát triển phụ trách đ.á.n.h đ.ấ.m đang ở đây cơ mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-an-truy-hung/chuong-33-con-cho-dien-duoi-bua-sat.html.]
Lê Uyên nghĩ đoạn liền nhún phóng , nhảy vọt một cái lên tận tầng hai của dãy nhà học cũ. Thanh lan can lâu ngày mục nát kéo mạnh một cái liền kêu "rắc" nứt . Lê Uyên biến sắc, lộn nhào một cái nhảy trong, thanh lan can chịu nổi nhiệt nữa, rụng xuống một mảng lớn.
"Là !" Lê Uyên hét lên.
Thẩm Kha lên đến tầng hai lườm một cái hạ chiếc xẻng sắt trong tay xuống. lúc , tiếng thét của cô gái vang lên! Sắc mặt cả ba đổi, đồng loạt lao về phía căn phòng cuối hành lang tầng hai. Trên biển cửa cũ kỹ ba chữ đỏ: "Phòng Văn Phòng".
Thẩm Kha dẫn đầu xông . Chiếc b.úa sắt khổng lồ giáng mạnh xuống, chiếc bàn việc bằng gỗ lập tức vỡ tan tành, mạt gỗ b.ắ.n tung tóe khắp nơi. Gã đàn ông cầm b.úa lên sằng sặc, liếc chiếc b.úa của : "Ái chà chà, nếu tao đập c.h.ế.t Thẩm Kha, liệu tao trở thành huyền thoại ở thành phố Nam Giang nhỉ?"
Thẩm Kha khựng một chút. Kẻ cô. Trương Nghị đó cũng cô. Thẩm Kha tự luyến đến mức nghĩ là danh nhân ai ai cũng .
Gã đàn ông dứt lời lao thẳng về phía Thẩm Kha, chiếc b.úa sắt lớn giơ cao quá đầu. Thẩm Kha mặt biến sắc, đưa tay nắm lấy Diêu San San đang sợ đến ngây dại kéo mạnh phía . Bàn việc hỏng, cô bé lộ ngoài. Thấy Diêu San San lăn xa, Thẩm Kha yên tâm, cô lộn một vòng đất, cầm chiếc xẻng sắt đón đ.á.n.h.
Chiếc b.úa sắt giáng xuống, mang theo luồng gió tanh nồng rít lên khiến tê dại cả da đầu. Chiếc xẻng sắt rõ để đó bao lâu chẳng thể cản nổi cú đập , phần xẻng đập nát vụn, chỉ còn một khúc cán gỗ. Thẩm Kha nghiêng đầu, chiếc b.úa đập xuống sàn xi măng khiến bụi bay mù mịt.
Tai Thẩm Kha ù , tiếng ong ong vang lên liên hồi, nhưng cô kịp để tâm. Liếc thấy Lê Uyên ở cửa cứu Diêu San San ngoài, cô thở phào nhẹ nhõm.
"Làm cảnh sát đúng là chẳng , cứ lo cho lũ rác rưởi vô dụng. Thẩm Kha, là cô tới hung thủ , gì thì ."
Hung thủ nhận ánh mắt của Thẩm Kha, miệng thong thả buông lời nhấm nhẳng nhưng tay cầm b.úa thì hề nương nhẹ, một nữa giáng xuống thật mạnh. Thẩm Kha lăn tránh né, khúc cán xẻng gãy trong tay cô đ.â.m mạnh mạn sườn của .
Hung thủ theo bản năng né sang một bên, đang định khẩy thì cảm nhận luồng gió mạnh ập tới từ bên trái. Hắn biến sắc, đầu thì thấy cây cuốc lớn của Tề Hoàn đang bổ thẳng xuống đầu .
"Ồ, cảnh sát bây giờ đều ghê gớm thế ? Con 'chó tuần đêm' đúng là một con ch.ó !"
Hắn đoạn, hình nghiêng , xoay b.úa đổi hướng va chạm trực diện với cây cuốc của Tề Hoàn.
"Cái đồ súc sinh, bớt dùng cái mồm bẩn thỉu của mày mà gọi ông đây! Lúc ông nội mày đang lăn lộn ăn d.a.o giang hồ thì cái loại mày còn đang nghịch đất đấy! Cầm cái b.úa mà tưởng ngon ? G.i.ế.c mấy đứa con gái thì hùng cái nỗi gì?"
"Mày giỏi thế cầm b.úa về mà gõ nắp quan tài của bố mày ? Gõ cho lão sống , để lão nhảy dựng lên gọi mày là bố! Tao khinh nhất cái loại ch.ó cậy mạnh h.i.ế.p yếu như tụi mày!"
Tề Hoàn mắng một tràng xối xả khiến cả Thẩm Kha và Lê Uyên đều ngây . Dù thời gian tiếp xúc lâu, nhưng trong mắt họ, Tề Hoàn chính là ánh nắng mùa hè, là hình mẫu chuẩn mực của cảnh sát, rạng rỡ đến mức cầm một quả cam thì quả cam đó cũng tăng giá trị thành "cam nắng Nam Giang".
So với kẻ đang vung cuốc sắt và phun lời lẽ thô tục mặt , quả thực giống cùng một loài sinh vật.
"Hai còn ngẩn đó gì? Nhất là đấy Lê Uyên, tới đây để dưỡng lão ? Chẳng bảo giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m lắm ? Đánh chứ! Thẩm Kha cô ngốc ? CPU robot cháy hả? Không thấy tay sắp chuột rút tới nơi ?"
Khóe miệng Thẩm Kha giật giật, cô cầm thanh sắt lao lên...
Cũng đúng thôi, con ch.ó lúc phát điên và con ch.ó lúc bình thường vốn là một. Thẩm Kha tự tìm lời giải đáp cho .