Mê Án Truy Hung - Chương 43: Gặp Bạch Nhất Quân ở tháp Lâm Giang
Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:51:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lê Uyên ngơ ngác bóng dáng Thẩm Kha biến mất khỏi tầm mắt, cạn lời xổm xuống ven đường, phân vân nên bắt taxi về cục .
"Cái đó... cho hỏi ở đây bán khám chuyên gia của Giáo sư Chung Tư Văn ? Bao nhiêu tiền một phiếu?"
lúc , từ phía vang lên một tiếng hỏi han dè dặt. Người Lê Uyên cứng đờ, kinh ngạc đầu , trái một hồi mới hỏi lên tiếng: "Anh đang chuyện với ?"
Người nọ mặc chiếc áo polo kẻ sọc, nách kẹp một chiếc cặp công văn bằng da đen, gật đầu với Lê Uyên hạ thấp giọng.
"Phe vé mà, hiểu mà! Phiếu của Giáo sư Chung một mẩu cũng khó tìm, ba trăm tệ một phiếu, giá thị trường!"
Lê Uyên bật dậy như lò xo, phẫn uất nhét cả cái bánh bao miệng, nghiến răng nghiến lợi thốt hai chữ: "Thẩm Kha!"
"Không của Giáo sư Chung ? Thẩm Kha là vị chuyên gia nào thế?"
Lê Uyên suýt chút nữa thì sặc bánh bao mà c.h.ế.t. Anh đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c , cố sức nuốt xuống: "Ba trăm một phiếu thật á?"
Ba trăm tệ một tờ, thế thì kiếm bao nhiêu tiền chứ! Dù học bá nhưng tính toán sơ sơ cũng thấy, cái nghề phe vé mỗi tháng kiếm còn đậm hơn nhiều!
"Anh phe vé, là kẻ l.ừ.a đ.ả.o chuyên lừa ba trăm tệ tiền phí đăng ký của đấy." Đang lúc Lê Uyên mải suy nghĩ thì giọng lạnh lùng của Thẩm Kha vang lên phía . Anh đầu , một chiếc mũ bảo hiểm bay thẳng mặt.
Lê Uyên đưa tay chộp lấy, bắt chắc.
Nghĩ đến hai chữ “phe vé”, định sang giải thích, nhưng kẻ hỏi chuyện chạy biến từ đời nào, đang ở cổng bệnh viện với vẻ đầy cảnh giác.
Lê Uyên hít một thật sâu: "Thẩm Kha! đắc tội gì với cô !"
"Anh đắc tội với , chỉ đang cứu vãn một đồng nghiệp lầm đường lạc lối sắp vì tiền tài mà dấn con đường tội thôi."
Lê Uyên cạn lời Thẩm Kha một cái trèo lên ghế mô tô. Dù thấy mặt Thẩm Kha nhưng thề là trong mắt cái đồ c.h.ế.t tiệt chắc chắn đang hả hê lắm.
"Cô cứ hủy hoại danh tiếng của ! Người là Chu Nhụ (hung thú), còn cô chính là Nhai Xế (thù dai)!"
Anh và Thẩm Kha, đại khái chính là một con Husky tăng động và một con mèo đen tĩnh lặng, ch.ó mèo vốn chẳng ưa .
...
Thứ Sáu ở cục cảnh sát chút khác biệt so với ngày thường. Trời còn tối hẳn, trong văn phòng về gần hết.
Vụ án thiếu nữ mất tích tạm khép , Thẩm Kha và Tề Hoàn đều là tay chuyên hồ sơ lưu trữ. Trần Mạt đeo kính lão xem xét hồi lâu cũng bới nào.
Thẩm Kha tắt máy tính, lấy từ trong túi cuốn sổ tay ghi chép các vụ án, nắn nót xuống những tình tiết vắn tắt.
"Diễn đàn bí mật: Manh mối 1 - Bành Vũ c.h.ế.t; Manh mối 2 - Trương Nghị chờ thẩm vấn. Chu Nhụ?"
"Tái b.út: Kẹo hồ lô, trẻ em bắt cóc, Dương Tiểu Lan, Lý Dương Dương..."
Sự xuất hiện trở của cái tên Chu Nhụ liệu thực sự khiến cả thành phố Nam Giang chìm trong sợ hãi? Những đầu dây rối rắm ngày một ngày hai mà gỡ . Triệu Tiểu Manh hôm nay thử , về mặt kỹ thuật vẫn tìm thấy cái diễn đàn bí mật logo hình Chu Nhụ như lời Tiền Đường khai.
Vụ mất tích của Dương Tiểu Lan và Lý Dương Dương cách gần mười năm, đều là những vụ án cũ rích từ đời nào. Thời điểm xảy các vụ án đó, phương tiện pháp chứng còn nghèo nàn, hồ sơ cũng hóa, chỉ riêng việc tra cứu các cuốn sổ ghi chép cũ là một việc cực kỳ khó khăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-an-truy-hung/chuong-43-gap-bach-nhat-quan-o-thap-lam-giang.html.]
Cô lặng lẽ những dòng chữ sổ tay, đại não xoay chuyển cực nhanh, sắp xếp bộ cục diện hiện tại. Sau đó, cô lật cuốn sổ lên trang , ba chữ "Bạch Nhất Quân" ghi đó.
Cuối tuần , cô một cuộc hẹn.
Cô lên tầng cao nhất của tháp Lâm Giang để gặp một quen của - một mà cô ấn tượng và từng xuất hiện trong suốt hai mươi năm qua: Bạch Nhất Quân của khách sạn Hướng Dương. Bạch Nhất Quân bà di vật của trao cho cô.
Đó sẽ là thứ gì? Liệu nó liên quan đến vụ t.h.ả.m án đường Tinh Hà năm xưa ?
...
Cuối tuần ở Nam Giang là một ngày nắng rực rỡ. Trên bầu trời xanh thẳm, mây trắng cuộn trào, độ nét và độ bão hòa của cả thế giới như đột nhiên chỉnh cao lên, rõ mồn một từng chi tiết.
Tháp Lâm Giang từng là tòa nhà cao nhất Nam Giang, tầng cùng là một nhà hàng xoay, thông qua lớp kính viền 360 độ thể ngắm trọn cảnh sông. Thang máy tham quan đông , ít trông như khách du lịch từ nơi khác đến check-in.
Những phía Thẩm Kha mặc áo đồng phục in chữ XPT11, chắc hẳn là những fan nhỏ xem xong concert ở nhà thi đấu tối qua. Họ ríu rít trò chuyện, tay ngừng lướt điện thoại, thảo luận về chủ đề Lý Minh Nam đang đầu bảng từ khóa tìm kiếm.
"Oa, Tư với fan thật đấy, cúi đầu xin bù tiền cho ."
"Ôi! Anh vô tội mà! Có xúi giục fan , thế mà vẫn mắng! Thương quá."
Nhà hàng xoay từ nhiều năm , trang trí theo phong cách phục cổ thời Dân quốc. Ở giữa sảnh đặt một chiếc đại dương cầm màu đen, một nghệ sĩ mặc vest đen đang say sưa chơi nhạc Schubert. Những cô fan trẻ tuổi bất giác nhỏ giọng .
"Chỗ bà Bạch đặt ," Thẩm Kha bình thản với nhân viên phục vụ.
Vẫn đến giờ hẹn nên Bạch Nhất Quân tới. Thẩm Kha gọi một tách cà phê, lặng lẽ ngoài cửa sổ. Dòng nước sông cuồn cuộn gợn sóng, mặt nước đục, thỉnh thoảng những con tàu chở cát và những du thuyền tham quan màu trắng ngang qua.
Thời gian dường như chậm , cùng với nhà hàng cũ kỹ ngược về quá khứ. Hồi nhỏ, bố cũng từng đưa cô đến đây. Ngày đó cô gọi một miếng bánh ngọt đính sơ ri, khi đó đàn piano một nghệ sĩ mà là một vị khách nhỏ tuổi, đang đàn bản Mùa hè của Kikujiro.
Lúc đó bố gì nhỉ? Ông bảo đứa trẻ đàn mà tỏa đầy sát khí, cứ như thể Kikujiro sắp chiến trường đến nơi .
Quá khứ rõ ràng nhạt nhòa, Thẩm Kha lặng lẽ suy nghĩ, bỗng nhiên cô đanh .
"Cộp... cộp... cộp..." Tiếng bước chân lanh lảnh vang lên, đó là tiếng giày cao gót nện xuống sàn. Tấm t.h.ả.m đỏ thẫm của nhà hàng từ năm nào, giờ là những viên gạch lát nhỏ kiểu cổ.
Thẩm Kha siết c.h.ặ.t tách cà phê, xuống sàn nhà theo hướng tiếng động. Đó là một đôi giày cao gót nhọn màu trắng, bên một hàng khóa kim loại, chất da , tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
"Thẩm Kha! Dì là Bạch Nhất Quân đây, cháu đợi lâu ?"
Thẩm Kha dời tầm mắt khỏi đôi giày cao gót, lên tới. Bà trông tuổi, mặc bộ váy áo đơn giản, đeo vòng cổ ngọc trai nhỏ, gương mặt tươi rạng rỡ, toát lên vẻ vô cùng nhã nhặn.
"Cháu và cháu mang cảm giác giống lắm, cháu là học giả, đầy khí chất tri thức." Bạch Nhất Quân đoạn xuống đối diện Thẩm Kha.
Bà quan sát Thẩm Kha một hồi, như đang cố gắng tìm kiếm từ ngữ nào đó để khen ngợi, nhưng khựng một chút, cuối cùng thốt : "Còn cháu trông... đầy vẻ chính khí."
Thẩm Kha gật đầu: "Cháu là cảnh sát, dì đưa gì cho cháu?"
Lời nhận xét quá mức khuôn mẫu, thể áp dụng cho bất kỳ ai ở cục cảnh sát. Thẩm Kha âm thầm nghĩ, thực cô thường nhận xét về là "thiếu " nhiều hơn.