Mẹ Chồng Sao Bà Lại Như Thế [Thập Niên] - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:27:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Những khác đều nghĩ đây là cách Du Ái Bảo trừng phạt Phì Châu, đến mức hai vốn chiều chuộng Phì Châu nhất là Chu mẫu cũng hó hé gì, trốn thật xa, ánh mắt dè dặt như :

 

Trừng phạt Phì Châu thì trừng phạt nữa nhé!”

 

Chỉ Chu Mỹ Mỹ - hiểu rõ Du Ái Bảo nhất trong cả nhà - mới lờ mờ nhận sự việc đơn giản như họ tưởng.

 

Du Ái Bảo chằm chằm Phì Châu, từ đầu đến , từ đến đuôi, con ngươi đen lánh.

 

“Con cảm thấy thịt lợn tẩm ướp gia vị, khi nướng lên, miếng thịt lợn mang theo hương thơm của mứt trái cây sẽ ngon hơn ~"

 

Chu Mỹ Mỹ:

 

“..."

 

Chu Đại Mỹ ngang qua phía :

 

“..."

 

À thì...

 

quên mất rằng chính từng Phì Châu lúc nhỏ thương nặng suýt ch-ết, để chữa bệnh ăn ít các loại thu-ốc và phương thu-ốc dân gian, cũng trong c-ơ th-ể còn tồn dư độc tố gì , dù cứu sống , nuôi lớn thì con lợn cũng nên ăn là nhất.

 

rõ ràng là sát tâm của Du Ái Bảo đối với Phì Châu đang lên cao, nếu cô nhớ ăn thì còn nghĩ mưu kế gì để hành hạ nó nữa.

 

Chu Mỹ Mỹ chỉ chân thành cầu nguyện cho Phì Châu, thời gian thực sự một con lợn , nếu thể sẽ coi như một món ăn dọn lên bàn.

 

Đến lúc đó ngay cả Chu mẫu cũng ngăn cản nổi....

 

Chu mẫu hôm nay đúng là xui xẻo đủ đường.

 

Đi cắm trại thú vị, khiến bà tạm thời gác những phiền muộn sang một bên.

 

đến tối bắt đầu lo lắng.

 

Vòng ngoài cùng của lều là hai chú ch.ó, tiếp theo là ngoại tôn Chu Tiểu Quả.

 

Sau đó là bà.

 

Vốn dĩ bên cạnh bà là Du Ái Bảo, nhưng Du Ái Bảo những đổi chỗ mà còn đặt chiếc chăn đắp nhỏ của Phì Châu vị trí .

 

Rõ ràng là ——

 

Chị để ý con lợn cưng như , chắc hẳn so với việc ngủ với em, chị càng ngủ với lợn cưng hơn .

 

Chu mẫu:

 

“..."

 

Chu mẫu thấu , dì Ngô với tư cách là ngoài cuộc thấy rõ mồn một, bà lắc đầu.

 

Triệu Quyên đúng là lúc mấu chốt đầu óc cứ như bùn loãng .

 

Cầu xin tha thứ chứ!

 

Đây rõ ràng là con dâu bà đang ghen tị với một con lợn !

 

Lúc , thái độ của bà là quan trọng nhất, trốn tránh chỉ càng hỏng chuyện.

 

Tuy nhiên, Chu mẫu thấu , những khác là cũng thật, là hiếm khi thấy hai con nhà hục hặc nên dù cũng bụng giả vờ thấy, cố tình nhắc nhở Chu mẫu nữa!

 

Chu mẫu nghĩ rằng đây chỉ là Du Ái Bảo đang dỗi, tạm thời “cắt đứt quan hệ" với một đêm, bà vụng miệng, nên cầu xin thế nào, chỉ đành hèn hèn nghĩ, , con dâu bà độ lượng lắm, cứ ngủ một giấc, sáng mai dậy chắc là sẽ thôi.

 

Nghĩ đoạn, Chu mẫu tự trấn an lăn ngủ.

 

Tất cả đều cùng suy nghĩ với Chu mẫu, thế nhưng bọn họ nghĩ quá đơn giản .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-chong-sao-ba-lai-nhu-the-thap-nien/chuong-327.html.]

 

Chín giờ rưỡi tối, trong chiếc lều rộng lớn dần xuất hiện từng tràng tiếng ngáy.

 

Tiếng ngáy lúc đầu còn nhỏ, theo sự chìm sâu giấc ngủ của chủ nhân tiếng ngáy mà ngày càng lớn dần, cuối cùng cứ như tiếng máy cày, khiến tất cả trong lều đều giật mở mắt, ngơ ngác về phía phát tiếng ngáy.

 

“Bảo Bảo Châu?"

 

Chu mẫu tỉnh dậy, dụi dụi mắt, sang Phì Châu đang ngủ bên cạnh.

 

Mỗi đêm đây Phì Châu đều ngủ ở Công viên Quái Thú hoặc bên ngoài sân biệt thự, trong một căn biệt thự mini nhỏ xíu mà Chu mẫu đặc biệt xây cho nó ở góc sân.

 

Phì Châu còn tự đóng cửa, cánh cửa dày nặng đóng , tiếng ngáy từ bên trong truyền sẽ triệt tiêu nhiều.

 

Khi hai tháng gần đây nó ngày càng b-éo lên, tiếng ngáy cũng bắt đầu ngày càng nặng nề, Chu Hoài Thăng lo lắng sẽ thức giấc Du Ái Bảo nên đuổi Phì Châu góc Công viên Quái Thú.

 

Công viên Quái Thú lớn, dời cả căn biệt thự nhỏ sang đó ngủ, cũng phiền đến ông nội Lý.

 

Tiện thể cũng một tiếng với Du Ái Bảo.

 

Du Ái Bảo hề để tâm, cũng tiếng ngáy của nó thể khoa trương đến mức nào.

 

bất kể là động vật, hễ ngáy thì khi b-éo phì quá mức, tiếng ngáy chắc chắn sẽ cùng đẳng cấp với lúc hình bình thường.

 

Điểm Du Ái Bảo hiểu rõ.

 

Chu mẫu vẫn Phì Châu với lớp kính lọc đầy yêu thương, trong mắt bà, Phì Châu chỉ b-éo một chút thôi chứ đến mức b-éo phì quá mức, vả cái gọi là đầy đặn, phúc khí hơn.

 

Lần Chu mẫu hiểu , những lời Du Ái Bảo “Hình dạng của P là hình xoắn ốc" đều là đúng đắn.

 

Bảo Bảo Châu nó thực sự b-éo phì quá mức !

 

Lý Chiêu Chiêu thuộc kiểu sấm đ-ánh tỉnh, nhưng đó là với tiền đề ở trong môi trường an .

 

Trong môi trường dã ngoại như thế , khi ngủ cô vốn để một chút ý thức, ngủ sâu lắm.

 

Du Ái Bảo bên cạnh tỉnh, dậy là Lý Chiêu Chiêu lập tức mở mắt ngay.

 

Tiếp theo, cô lập tức phản ứng Du Ái Bảo tỉnh giấc là vì cái gì.

 

“Mẹ, là để con ném nó ngoài nhé."

 

Lý Chiêu Chiêu bò dậy, Du Ái Bảo với ánh mắt dò hỏi.

 

Du Ái Bảo suy nghĩ một chút, vẻ mặt từ bi nỡ:

 

“Thôi bỏ , là đưa nó thùng xe , cửa thùng xe đóng, cách xa thế thì sẽ chẳng thấy gì nữa."

 

Lợn cảm lạnh ?

 

Ngộ nhỡ cảm lạnh thì tức là trong c-ơ th-ể virus, lợn virus...

 

Còn ăn ?

 

Lý Chiêu Chiêu cảm động, quả nhiên là chồng nhân hậu của cô, ôi, nhân hậu như , ngộ nhỡ ngày nào đó cô ở đây, chồng bắt nạt thì bây giờ?

 

Phì Châu ngủ say, về khoản chất lượng giấc ngủ, từ khi b-éo thành một tảng thịt, nó còn mạnh hơn cả Lý Chiêu Chiêu.

 

Lý Chiêu Chiêu bất kỳ tình cảm nào với Phì Châu, dù ít khi về nhà, thời gian về nhà ngắn ngủi đó cũng hầu như thấy Phì Châu.

 

Ra tay tự nhiên chẳng chút dịu dàng nào.

 

Cô nhấc bổng Phì Châu lên, vốn định kẹp nách.

 

Phì Châu b-éo quá, một tảng lớn, một tay thể ôm hết , chỉ đành quăng nó lên vai, đôi tai lớn vẩy một cái rũ xuống mềm nhũn.

 

 

Loading...