Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 162: Binh bất yếm trá

Cập nhật lúc: 2026-02-02 20:27:28
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Hầu Uyển Vân bỗng trở nên điên dại, nàng chằm chằm Cố Vãn Tình, giọng thê lương: "Chồng tâm trí đặt nơi , đám tiểu trong phòng đứa đến đứa khác mang thai. Ta là vợ chính cơ mà! Ta con là con trưởng! Ta đám thứ t.ử thấp hèn chia chác gia sản của con ! Ta cũng hại , đều do bà ép ! Nếu đám di nương đó, đám thứ t.ử thứ nữ đó, liệu hại ?"

Cố Vãn Tình lạnh: "Chỉ vì chiếm thêm gia sản mà ngươi sẵn sàng loại bỏ những vô tội? Trong mắt ngươi, địa vị gia sản còn quan trọng hơn mạng ? Chỉ mạng của ngươi mới là mạng, còn khác là cỏ rác ? Đến nước mà ngươi vẫn hối cải!"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Hầu Uyển Vân khinh bỉ nhổ một bãi nước miếng: "Hối cải cái gì? Ta là chính thất, g.i.ế.c vài đứa tiểu thì , g.i.ế.c vài đứa thứ t.ử thứ nữ hèn mọn thì gì to tát? Vậy mà bà vì lũ rác rưởi đó mà trừng phạt ?"

Cố Vãn Tình hít một sâu, nhắm mắt , lòng đau như cắt: "Đây mới chính là con thật của ngươi. Bất cứ ai cản đường, ngươi đều tìm cách g.i.ế.c c.h.ế.t họ. Cho nên năm đó, dù là ruột, đích chị ruột, đối với ngươi đều là vật cản đường, nên ngươi ngần ngại tay sát hại, đúng ?"

Hầu Uyển Vân nghẹn họng, ngẩng phắt đầu Cố Vãn Tình, ánh mắt đầy kinh hoàng và kinh ngạc: Sao bà ?

Rồi nàng chợt hiểu , bắt tới đây, kinh động đến cả Thái hậu và Hoàng đế vì mấy chuyện tranh đấu tiểu ở Khương gia, mà là vì tội ác năm xưa tại Hầu phủ bại lộ.

Chuyện ở Hầu phủ mà lộ thì... chắc chắn c.h.ế.t.

ở thế đường cùng, Hầu Uyển Vân vẫn ngu đến mức thừa nhận những tội tày đình đó. Nàng khăng khăng: "Bà cái gì, hiểu! Ta bà đang gì cả!"

"Ngươi hiểu? Hay là dám thừa nhận?" Cố Vãn Tình lạnh Hầu Thụy Phong: "Hầu tướng quân, đây là việc nội bộ Hầu gia, mời tướng quân thẩm vấn."

Khương - Hầu dù cũng là hai nhà, việc Khương gia xong, giờ đến việc Hầu gia, Cố Vãn Tình tiện nữa.

Hầu Thụy Phong gật đầu với bà hô một tiếng bên ngoài. Một bà v.ú già nua đưa , quỳ mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-162-binh-bat-yem-tra.html.]

Hầu Thụy Phong : "Vị Vương ma ma cũ của Hầu phủ, hầu hạ ở đó nửa đời , mười mấy năm xin nghỉ về quê dưỡng lão. Mấy tháng , Vương ma ma tìm đến Hầu phủ gặp , một bí mật giấu trong lòng bao năm, nay tuổi già sức yếu bệnh tật triền miên, sợ còn sống bao lâu nên nhất định khi nhắm mắt."

Hắn sang bà già: "Vương ma ma, bà ."

Vương ma ma mặt đầy nếp nhăn, liếc Hầu Uyển Vân : "Tam tiểu thư, xa cách bao năm, lớn thế ... Người còn nhớ nô tỳ ?"

Hầu gia gia thế lớn, hạ nhân vô , qua bao nhiêu năm, Hầu Uyển Vân nhớ nổi một bà già như thế .

Vương ma ma thở dài: "Haizz, xem tiểu thư nhớ nô tỳ . Hồi trẻ nô tỳ hầu hạ ruột của là Hồ di nương. Lúc còn nhỏ nô tỳ còn bồng bế suốt, đùi trái chỗ gần bẹn của tiểu thư một nốt ruồi son, nô tỳ vẫn nhớ rõ như in đây . Thấm thoắt mà bao năm..."

Hầu Uyển Vân nhắc đến Hồ di nương thì tim treo ngược lên cành cây. Nàng vốn tật giật hại c.h.ế.t ruột, mồ hôi lạnh bắt đầu túa . Nghe bà già trúng vị trí nốt ruồi son thầm kín — nơi mà ngay cả nha cận cũng thấy, ngay cả Khương Viêm Châu trong đêm tân hôn tối thầm cũng rõ, chỉ đẻ mới — thì nàng tin đây chính là cũ của .

Cố Vãn Tình sắc mặt Hầu Uyển Vân, nàng mắc câu. Bà thầm lạnh. Thuở nhỏ, bà từng nhiều tắm chung bồn với Hầu Uyển Vân, khi đó cả hai còn bé, Hầu nuông chiều nên mặc hai đứa nô đùa. Chị em chơi với trong bồn tắm, đối phương nốt ruồi ở bà đều rõ mười mươi.

Vương ma ma lau nước mắt: "Trong lòng nô tỳ một việc, nếu chắc c.h.ế.t nhắm mắt . Đó là chuyện mười mấy năm , khi đó Tam tiểu thư mới năm tuổi. Hôm Hồ di nương đưa Tam tiểu thư vườn hoa chơi, còn mang theo món bánh quế mà tiểu thư thích nhất. Lúc đó nô tỳ vườn tìm Hồ di nương, thì tiếng di nương và tiểu thư tranh cãi gắt gao. Nô tỳ tò mò, sợ phiền sẽ mắng nên nấp một góc theo dõi. Ai ngờ... nô tỳ thấy Tam tiểu thư thừa lúc Hồ di nương chú ý, đẩy bà xuống hồ! Lúc đó nô tỳ sợ đến c.h.ế.t lặng, kêu cứu nhưng chân tay rụng rời, nhấc nổi chân, cũng phát tiếng. Rồi nô tỳ thấy... thấy Tam tiểu thư ăn bánh quế, bên hồ Hồ di nương vùng vẫy... Đến khi Hồ di nương kiệt sức, tiểu thư còn đưa chân , giẫm đầu bà xuống nước!"

Thân hình Vương ma ma run bần bật như rơi nỗi sợ tột độ. Bà lão khản cả giọng: "Sau đó Hồ di nương chìm hẳn, còn động tĩnh gì nữa, tiểu thư mới giả vờ hốt hoảng chạy ngoài gọi ! Hồ di nương ơi, nô tỳ xin , nếu vì nô tỳ nhát gan thì c.h.ế.t!"

"Ngươi cái gì!? Ý ngươi là Hầu thị đẩy ruột xuống hồ c.h.ế.t đuối? Đây là tội thập ác bất xá, ngươi hãy nghĩ kỹ hãy !" Thái hậu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Vương ma ma dập đầu mạnh: "Bẩm Thái hậu, lời nô tỳ là thật, tuyệt dối trá! Năm đó nô tỳ sợ Lão gia trách tội cứu hộ kịp nên dám . Hơn nữa lúc đó tiểu thư mới năm tuổi, nô tỳ cũng chẳng ai tin, khi còn tiểu thư c.ắ.n ngược là nô tỳ hại c.h.ế.t di nương. Nô tỳ tham sống sợ c.h.ế.t nhưng tuyệt lòng hại ! Từ đó về , đêm nào nô tỳ cũng mơ thấy cảnh tượng t.h.ả.m khốc đó. Nô tỳ chịu nổi nên mới xin nghỉ việc rời khỏi Hầu gia. mười mấy năm qua lương tâm dằn vặt, nô tỳ quyết định sự thật để c.h.ế.t còn mặt mũi Hồ di nương!"

Loading...