Cô nhớ tớ lời than thở của Tôn Mai , Bạch Sư Viện mua một viên Đào Hoa từ Lý Vong Tân, chỉ mang phát , mà còn ít chê bai Phương Quân Dung. Nói rằng Phương Quân Dung sớm muộn gì cũng sẽ trở tìm Lý Vong Tân hòa giải.
Bà thoải mái, nhưng kết quả đó vô cùng đ.á.n.h mặt bà . Viên Đào Hoa của Lý Vong Tân gặp vấn đề, tiêu dùng đều yêu cầu tiền, khiến cổ phiếu của Tập đoàn Ngải Dung liên tục sụt giảm.
Trái , Phương Quân Dung ngày càng lên.
Cô kịp tính sổ với Bạch Sư Viện, bà tự chạy đến, cô tất nhiên cũng khách sáo.
Phương Quân Dung mỉm nhẹ nhàng: "Hóa là bà Bạch. Không viên Đào Hoa của bà dùng thế nào ? Có cần mua thêm ? Bây giờ mua chắc cần tranh giành nữa."
Người như Bạch Sư Viện, cũng chỉ xứng dùng viên Đào Hoa mà thôi.
Phương Quân Dung thể là đúng chỗ đau của Bạch Sư Viện, khiến gương mặt bà lập tức trở nên u ám.
Bạch Sư Viện từ đến nay bao giờ thích Phương Quân Dung. Cô sống quá thoải mái.
Trong hai mươi năm qua, Lý Vong Tân hảo xây dựng hình ảnh đàn ông , chạm một bông hoa nào, như một đều cho Phương Quân Dung mặt mũi. So với chồng bên ngoài cờ bay phấp phới, Bạch Sư Viện cảm thấy Phương Quân Dung chẳng .
Khi tin tức Lý Vong Tân ngoại tình phát giác, bà kịp vui mừng thì Phương Quân Dung chia phần lớn tài sản, sống cuộc sống tự tại, bên cạnh còn trai trẻ với cơ bụng sáu múi. Công ty của cô mở càng ngày càng phát đạt, uy lực lớn lao.
So sánh với , cuộc sống của họ giống như chìm trong đau khổ. Trước đây bà ít nhất còn vài chơi bài cùng chung tay chê bai Phương Quân Dung, nhưng một khi họ dùng Mỹ Nhan Hoàn, họ liền phản bội bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-chong-tuyet-pham-trong-sinh-trong-truyen-hao-mon/chuong-183.html.]
Đặc biệt là Tôn Mai, rõ ràng ủng hộ bà , nhưng đó chạy đến bám Phương Quân Dung. Thế là Bạch Sư Viện càng tức giận.
Những lời bà truyền đến tai Phương Quân Dung, thực sự bà cũng hối hận một phần. Rốt cuộc Mỹ Nhan Hoàn thực sự .
Vì , bà quyết định hạ , mời Phương Quân Dung đến, cũng coi như là một lời xin . Phương Quân Dung thèm để ý đến, lời mời như ném biển lớn, hề tin tức trả lời.
Bạch Sư Viện càng tức giận, khi gặp Phương Quân Dung, thể là oán giận như nước sôi sùng sục, bắt đầu những lời ám chỉ.
Bạch Sư Viện hành động như , tự nhiên cũng chút tự tin. Cảnh Nguyên thời trẻ thương thể chất, chỉ một đứa con trai, con trai qua đời khi còn trẻ, chỉ để một mầm non, cơ thể yếu.
Cảnh Nguyên coi đứa cháu duy nhất như bảo bối trong tay. Nghe mỗi đến mùa đông tay chân của cháu trai lúc nào cũng lạnh cóng. Bạch Sư Viện vất vả tìm một mảnh ngọc ấm, đeo thể tỏa ấm, và còn thể nuôi dưỡng cơ thể.
Khi bà tặng món quà đó, cháu trai của Cảnh Nguyên thích thú và đeo nó ngay lập tức. Cảnh Nguyên càng trở nên thiện với bà , khiến bà khỏi chút tự mãn, vì khi đối đầu với Phương Quân Dung, bà cũng đủ tự tin.
Chỉ là cô ngờ Phương Quân Dung trực tiếp nhắc đến chuyện viên Đào Hoa, khiến bà mất mặt ngay tại chỗ.
Bà tặng viên Đào Hoa cho khá nhiều , và những khi sử dụng liên tục phàn nàn rằng họ đau bụng, ít trách móc bà tặng món quà hợp lý.