“Triệu Quân, trò cho rằng thầy dám phạt trò !” Mặt Hiệu trưởng nghiêm .
“Không ạ.” Triệu Quân lập tức lắc đầu phủ nhận, đồng thời giải thích: “Ông nội em thật sự lệnh cho em, chỉ cần Chu Anh Thịnh , em bắt buộc cùng .”
“ hiện tại Chu Anh Thịnh học, đến đón, thể rời , còn trò thì đến đón.” Hiệu trưởng lo lắng Triệu Quân ầm ĩ quá lớn, vội vàng trấn an.
“Không phần của tớ ?” Triệu Quân giận trừng mắt Ngũ Hưng Minh.
Ngũ Hưng Minh còn đau đầu hơn cả Hiệu trưởng. Anh tới thực hiện nhiệm vụ bí mật, vốn tưởng đón ba đứa trẻ là thể ngay, ngờ Triệu Quân bám theo, còn gây động tĩnh lớn như , nếu tâm thấy…
“Triệu Quân, cháu đừng quậy nữa, chú đang nhiệm vụ.” Ngũ Hưng Minh nhắc nhở Triệu Quân. Anh tin con cái trong quân khu nhất định sẽ hiểu hai chữ "mệnh lệnh" đại biểu cho cái gì.
Triệu Quân vốn định ăn vạ lăn lộn bỗng cứng , bé nghiêm túc Ngũ Hưng Minh, xác định lời của đối phương là thật giả.
“Là thật. Cho chú một ngàn lá gan chú cũng dám lấy nhiệm vụ đùa.”
Trong lúc Ngũ Hưng Minh chuyện, để ý tình hình xung quanh. vì đây là trường học, đừng thầy trò sân thể d.ụ.c để ý đến bọn họ, ngay cả nhà ngang qua cũng liên tục ngoái đầu , tò mò xem mấy đứa nhỏ nhà họ Chu gây họa gì .
“Được .” Triệu Quân rốt cuộc buông tay. Tuy hốc mắt ươn ướt nhưng bé dây dưa nữa.
“Mau về lớp học .” Hiệu trưởng thấy Triệu Quân hiểu chuyện, rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
“Dạ.” Triệu Quân xoay , hai bước đầu lưu luyến Chu Anh Thịnh.
Chu Anh Thịnh từ khi thấy Ngũ Hưng Minh, đôi mày nhỏ vẫn luôn nhíu . Cậu bé tin tưởng đối phương, mà là vì đối phương đưa Triệu Quân cùng, trong lòng bé ngoài vui còn sự đồng ý. Vì thế bé mở miệng: “Tiểu Quân cùng cháu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-1110.html.]
Chu Anh Thịnh vì cha đón bọn họ rời trường, nhưng đoán sự việc chắc chắn đơn giản. Triệu Quân mỗi ngày đều ở cùng bé, bé gì đối phương cũng phần tham dự. Nếu tìm thấy bé, sang khó “cháu trai nhỏ” thì ?
Đối với Triệu Quân, bé chỉ tình bạn mà còn trách nhiệm của chú yêu thương cháu.
Chu Anh Thịnh mở miệng, Triệu Quân đang lưu luyến liền vèo một cái chạy ôm lấy cánh tay bé.
Lần đến lượt Ngũ Hưng Minh và Hiệu trưởng đồng thời nhíu mày.
“Chu Anh Thịnh, trò mau rời , Triệu Quân trò thể mang theo. Trường học quy định, chỉ phụ mới quyền đón học sinh.” Hiệu trưởng chút đét cho thằng nhóc nghịch ngợm một trận. Thật là phân biệt rõ ràng cái gì gọi là mệnh lệnh.
“Em là chú nhỏ của Triệu Quân, chính là phụ của , quyền đón rời .” Chu Anh Thịnh trúng tim đen.
Triệu Quân cũng ở bên cạnh gật đầu lia lịa. Cậu bé chính là sự chứng kiến của mấy gia đình lớn mà nhận Chu Anh Hoa chú, cả khu nhà đều , các bậc phụ cũng đều tán thành.
“Trò… Đây là ngụy biện.” Hiệu trưởng tức đến lệch cả mũi, chỉ Chu Anh Thịnh, phạt thằng bé một trận trò.
“Đồng chí chiến sĩ, là nhiệm vụ , còn mau đưa bọn cháu ? Cứ đây gây chú ý thế , chú chắc chắn là đang thực hiện nhiệm vụ bí mật chứ?” Chu Anh Thịnh sợ Hiệu trưởng, xoay nghiêm túc Ngũ Hưng Minh.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ngũ Hưng Minh chào thua Chu Anh Thịnh luôn. Đây cố ý khó .
“Cháu là phụ của Tiểu Quân, an của do cháu phụ trách. Chú mau đưa bọn cháu , xảy bất cứ chuyện gì cháu sẽ gánh vác.” Chu Anh Thịnh cố ý khó Ngũ Hưng Minh. Cậu bé thực sự cảm thấy Triệu Quân theo mới an .
“Cháu cũng thấy đưa Tiểu Quân cùng thì hơn. Tiểu Quân và Tiểu Thịnh ngày thường như hình với bóng. Hiện tại tuy lệnh đón Tiểu Quân, nhưng khả năng là do quá bận nên lớn quên mất.”