"Vâng." Vương Mạn Vân đây là mệnh lệnh, đường cò kè mặc cả, chỉ thể chấp nhận: "Chúng em chuẩn một chút, ngày mai sẽ xuất phát." Vì lão thái thái nên để an , tìm bác sĩ Lưu cùng, còn mang theo t.h.u.ố.c men.
"Yên tâm, sẽ chuyên gia bảo vệ an cho ."
Vương Mạn Vân tuy kịp gì trọng điểm nhưng Chu Chính Nghị vẫn hiểu nỗi lo của vợ.
"Em ."
Vương Mạn Vân yên tâm. Đi theo lão thái thái, với phận của bà và địa vị của ông Hà, sự bảo vệ chắc chắn là nghiêm ngặt nhất. Tuyệt đối ai dám gì khi Chủ tịch lên tiếng.
" , trong nhà thêm một bé trai."
Nhớ tới Sách Sách, Vương Mạn Vân báo cáo tình hình. Họ , cần thiết xử lý thỏa đáng Sách Sách.
"Đưa đến Kinh thành luôn."
Chu Chính Nghị nhớ một việc Thư Lạc Linh khai, trong lòng chút phỏng đoán. Họ đến Kinh thành, Thư Lạc Linh ẩn nấp bảo mẫu ở nhà lãnh đạo bắt. Cùng bắt với bà còn Hỉ Oa thật sự, cũng chính là Chung Lệ Lệ. Tuy nhiên đối với Chung Lệ Lệ là bắt giữ mà là giải cứu.
Chung Lệ Lệ là kẻ ngốc thực sự, nhưng bẩm sinh. Là do Thư Lạc Linh để che giấu tung tích cố ý dùng thuật thôi miên kích thích não bộ Chung Lệ Lệ từ khi còn nhỏ, qua nhiều năm liền thực sự trở thành kẻ ngốc.
Vương Mạn Vân Chu Chính Nghị liền ngờ ngợ thế của Sách Sách thể liên quan đến Kinh thành. Lúc điện thoại bảo mật, dù dùng đường dây chuyên dụng của quân đội thì một lời cũng thể rõ qua điện thoại. Cho nên cô hỏi thêm.
Cúp điện thoại xong, cô với lão thái thái chuyện lên Kinh. Lão thái thái là Chủ tịch mời, hơn nữa gặp những bạn cũ nhiều năm gặp liền kích động hẳn lên.
Thực năm nào bà cũng nhận điện thoại hoặc thư hỏi thăm của những bạn cùng việc năm xưa ở Kinh thành, nhưng vì sức khỏe bà nên ai mời bà Kinh thành. Mọi lo lắng đường sá xa xôi xảy chuyện gì thì thật đáng tiếc. Lần sở dĩ mời là do Chu Chính Nghị báo cáo tình hình sức khỏe của lão thái thái, do độc tố sức khỏe kém, một lão quân y giỏi ở Thượng Hải điều trị hồi phục khá nên Chủ tịch mới mở lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-1198.html.]
"Bao giờ ?"
Lão thái thái nhớ tới con trai cả và con dâu, khi chắc chắn gặp mặt dặn dò đôi câu.
"Sáng mai ạ, xe riêng."
Quân phân khu đang sắp xếp, Vương Mạn Vân cũng nắm tình hình.
"Cũng Vệ Quốc hôm nay nghỉ ." Lão thái thái gọi điện cho con trai cả.
"Bất kể nghỉ , đơn vị đều cho nghỉ." Vương Mạn Vân trấn an lão thái thái đang chút căng thẳng.
"Còn nghỉ riêng nữa, nên, nên." Lão thái thái cảm thấy chiếm tiện nghi của quân đội, ngượng ngùng lẩm bẩm.
"Mẹ, lập công lớn cho Quân phân khu, đừng Quân phân khu cho cả nghỉ, dù cho cả Vệ Quân nghỉ cùng cũng là điều nên ." Vương Mạn Vân xót xa cho sự đại nghĩa của lão thái thái. Cả đời lo nghĩ và hy sinh vì đất nước, đối với bản và nhà nghiêm khắc kiềm chế như , thật quá đáng kính nể.
Lão thái thái ngượng ngùng .
Một giờ , Chu Vệ Quốc về. Hai con chuyện riêng nên ở Chu gia mà chuyển về nhà họ Chu. Lão thái thái định ngày mai xuất phát từ nhà .
Vương Mạn Vân tiễn lão thái thái xong, nghĩ nghĩ, ngoài việc đến trường xin nghỉ cho Chu Anh Thịnh còn một việc quan trọng nữa. Đó là gặp Trưởng thôn. Trưởng thôn giúp đỡ một việc tày đình, từ khi sự việc kết thúc đến nay cô vẫn gặp mặt đối phương.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mời thêm Diệp Văn Tĩnh và Trương Thư Lan, ba gặp Trưởng thôn ở nhà khách Quân phân khu. Trưởng thôn xong ghi chép. Quân phân khu chỉ chi trả chi phí cho ông mà còn thưởng cho ông một khoản tiền, một lô lương thực chuyển từ đơn vị gần nhất ở vùng phía Tây đến thôn Sa Đầu. Biết tin về lô lương thực , khóe miệng Trưởng thôn khép .