"Người như ông mà là chiến hữu của ba á!"
Chu Anh Thịnh lập tức lộ vẻ ghét bỏ, nhịn nhịn, cuối cùng vẫn chỉ trích: "Ông bảo vệ lính của , ông thất trách."
Quách Dũng khổ.
Ông cảm nhận Chu Anh Thịnh nương tình, nhưng đối phương là trẻ con, nước ở Bắc Kinh sâu thế nào. Ông quan tâm lính của , mà đôi khi thực sự lực bất tòng tâm. Chuyện hôm nay còn coi là đơn giản, họ còn gặp tình huống phức tạp hơn nhiều.
Quách Dũng Chu Anh Thịnh mắng sai, cũng định biện giải, thành thật nhận : "Xin , là thất trách, bảo vệ lính của . Sau sẽ cố gắng bảo vệ họ."
Đây là lời hứa của ông . Thực thấy lính thương, trong lòng ông cũng khó chịu.
Lúc Chu Anh Thịnh mới hài lòng vài phần, hai chiến sĩ thương, xin chỉ thị Quách Dũng: "Hai họ đều thương, cháu thể đưa họ về bôi t.h.u.ố.c ?" Nhà đủ loại t.h.u.ố.c mỡ của bác sĩ Lưu, vết thương của hai chiến sĩ thì ghê nhưng rửa sạch bôi t.h.u.ố.c , mấy ngày là đóng vảy thôi.
"Được."
Quách Dũng lập tức phê chuẩn. Dù Chu Anh Thịnh mở miệng, ông cũng định cho hai chiến sĩ bệnh viện bôi t.h.u.ố.c. Nếu chỗ Chu Anh Thịnh chữa , ông đương nhiên đồng ý.
"Cảm ơn."
Cảm ơn xong, Chu Anh Thịnh vẫy tay gọi hai chiến sĩ thương mau theo .
Cậu đoán lát nữa về kiểu gì cũng đ.á.n.h đòn, nhưng chẳng hối hận chút nào, vì cứu hai lính.
Ở khúc quanh ngõ nhỏ phía xa, Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa chỉ thu hồi ánh mắt mà còn về phía tứ hợp viện. Từ lúc Chu Anh Thịnh rời khỏi tứ hợp viện ngoài "quản chuyện bao đồng", Chu Anh Hoa .
Cậu thông báo ngay cho Vương Mạn Vân.
Hai đuổi theo , chứng kiến phần lớn sự việc. Đối với việc Chu Anh Thịnh oai, hai ngăn cản vì cảm thấy đó là việc đúng đắn.
Tất nhiên, việc Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa xuất hiện ở đây, nhân viên bảo vệ ngầm đều . Vì họ là đối tượng bảo vệ nên ai mặt ngăn cản.
"Con bảo lát nữa nên đ.á.n.h Tiểu Thịnh một trận ?" Vương Mạn Vân lầm bầm. Con việc thì nên đ.á.n.h, nhưng vì tự ý chạy ngoài, quy củ thì thành khuôn phép .
"Để con đ.á.n.h."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-1221.html.]
Chu Anh Hoa Vương Mạn Vân xót con, chủ động nhận trách nhiệm.
"Nhẹ thôi nhé, dạy dỗ chút là ."
Vương Mạn Vân thở phào nhẹ nhõm. Bảo cô đ.á.n.h, cô thực sự xuống tay .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Tiểu Thịnh về cứ bảo con nhà, chuyện cứ xem mà xử lý." Thấy sắp về đến tứ hợp viện, Vương Mạn Vân nghĩ ngợi quyết định tránh mặt, như Chu Anh Hoa cũng thể nương tay hơn.
"Vâng."
Chu Anh Hoa thẳng cửa.
Vương Mạn Vân suy nghĩ một chút dọc theo con ngõ bờ hồ, bắt đầu ngắm cảnh xung quanh. Liễu rủ, hoa sen, và những kiến trúc cổ mang đậm nét lịch sử. Thời kỳ còn nhiều nhà tu sửa, trông tuy tráng lệ nhưng mang phong vị riêng.
Lúc Chu Anh Thịnh tứ hợp viện thì lén la lén lút.
Cậu bảo hai chiến sĩ cùng dừng chờ, đó bám bức bình phong dò đầu ngó trộm trong, tìm kiếm bóng dáng Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa.
"Lén la lén lút gì đấy?"
Một giọng bất thình lình vang lên từ phía khiến Chu Anh Thịnh suýt nhảy dựng lên. Sau đó thấy Chu Anh Hoa đang dựa mặt bức bình phong.
Nhìn ánh mắt nhàn nhã hài hước của trai, Chu Anh Thịnh xẹp lép: "Xin , em nên trốn chơi." Cậu dám biện hộ, thành thật nhận .
"Tại xin chỉ thị?" Chu Anh Hoa tò mò.
Tiếng la hét của bé gái cũng thấy, nhưng tuyệt đối bát quái như Chu Anh Thịnh.
"Em quên mất!"
Chu Anh Thịnh thực sự quên, lúc lao ngoài trong đầu chỉ ý nghĩ truy tìm nguyên nhân, nhất thời quên mất cảnh báo đó của Vương Mạn Vân. tuyệt đối chạy loạn, cũng khỏi phạm vi an .
"Lát nữa sẽ cho em vài đề toán, thì nhịn cơm."