Bệnh viện đặc thù bên trong xây cả sân bay. May mắn máy bay vận tải của căn cứ vật tư là loại nhỏ, chiếm nhiều chỗ, nếu thì đúng là thể hạ cánh.
Máy bay dừng hẳn, cửa khoang mở , nhân viên y tế ùa , nâng cáng ngay. Bác sĩ Lưu cũng chen nhóm , chỉ thể vội vã chạy theo . Tình hình của Chu Chính Nghị ông nắm rõ nhất, cách chữa trị thế nào cũng rõ nhất.
Chu Vệ Quân và bọn trẻ là nhà nhưng thể lập tức theo cáng rời mà chặn . Người tới giơ giấy chứng nhận của .
Chu Vệ Quân về phía Chu Anh Hoa. Việc bao vây tiêu trừ Chu Anh Hoa tham gia bộ hành trình, nhiều hơn .
“Đồng chí, ai phái tới?” Chu Anh Hoa cẩn thận, cũng vì giấy chứng nhận của đối phương mà tin tưởng.
“Lão tổng họ Chu.”
Người tới tán thưởng sự cẩn thận của Chu Anh Hoa, lấy một tập tài liệu đưa tới. Chu Anh Hoa kiểm tra kỹ văn bản và con dấu đó, thấy vấn đề gì, trả tài liệu mà khẽ phất tay với mấy thành viên đội .
Các đội viên chờ đợi từ lâu.
Có lệnh của Chu Anh Hoa, họ nhanh ch.óng khiêng từ góc cabin một chiếc rương gỗ dài lớn. Từ tiếng bước chân của họ thể đoán chiếc rương nặng, họ khiêng vô cùng cẩn thận.
Người tới thấy rương gỗ, thần sắc càng thêm nghiêm túc, ngay cả bước chân cũng nhẹ nhiều. Rất nhanh, đoàn biến mất khỏi sân bay.
Bệnh viện lớn, nhiều khu vực. Nhóm Chu Anh Hoa rời khỏi bệnh viện mà đến một tòa nhà nhỏ trong khu nội trú. Trước khi cửa, thể thấy rõ cả ngoài sáng lẫn trong tối đều ít cảnh vệ.
Khắp khu vực đều bao trùm trong khí trang nghiêm.
Tim Chu Vệ Quân đập nhanh hơn một chút, ý thức họ thể sẽ gặp ai, nhịn sang bên cạnh. Bất kể là Chu Anh Hoa, Chu Anh Thịnh Sách Sách, mặt ngoài sự lo lắng cho Chu Chính Nghị thì hề chút căng thẳng nào.
Tim đập nhanh bình trong nháy mắt.
Các đội viên sân liền chiến sĩ đến bàn giao mang rương gỗ , cuối cùng ngay cả Chu Vệ Quân họ cũng rương gỗ đưa . Sau đó họ mời cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-1373.html.]
Trong phòng khách, hai vị lão nhân uy nghiêm đang . Lúc hai ông hội đàm cũng xử lý công vụ, chỉ lẳng lặng đó.
Khi nhóm Chu Vệ Quân bước , ánh mắt hai vị lão nhân chuyển sang. Gần như cùng lúc, hai ông dậy, giơ tay chào nhóm Chu Vệ Quân đang tới. Cái chào đại diện cho sự cảm ơn của quốc gia đối với họ.
“Chào thủ trưởng.”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ngoại trừ Sách Sách chậm một nhịp vụng về học chào theo, nhóm Chu Vệ Quân đều thực hiện quân lễ chuẩn xác. Chu Anh Thịnh tuy quân nhân nhưng là con cháu quân nhân, quân lễ chuẩn mực từ nhỏ.
“Các đồng chí, đại diện quốc gia cảm ơn các , cảm ơn sự hy sinh và lòng trung thành của các .”
Ánh mắt Chủ tịch dừng đầu tiên Chu Anh Thịnh. Vết thương đứa trẻ khiến ông xúc động. Ông ngờ trải qua gần 20 năm quét sạch, thế mà vẫn còn đặc vụ địch ẩn nấp sâu đến , đám còn dám dùng cực hình t.r.a t.ấ.n như thời giải phóng.
Chủ tịch vô cùng tức giận nhưng mặt biểu lộ , mà vẫy tay bảo Chu Anh Thịnh gần.
“Tiểu đồng chí, đau ?” Trong ánh mắt uy nghiêm của Chủ tịch tràn đầy sự hiền từ, giống như ông lão đối đãi với cháu chắt.
Chu Anh Thịnh Chủ tịch như , nhớ nỗi đau khi chịu hình, nước mắt lập tức đảo quanh hốc mắt, lớn tiếng trả lời: “Báo cáo ông nội Chủ tịch, đau ạ.”
Cậu bé thật, quả thực đau lắm. dù là Chủ tịch Lão tổng đều hiểu lầm, họ cho rằng đứa trẻ họ lo lắng mới cố ý . Đứa trẻ hiểu chuyện thế khiến hai ông lão đau lòng yêu thích.
“Bé ngoan.”
Mang theo sự vui mừng và tán thưởng, Chủ tịch và Lão tổng đều ôn nhu xoa đầu tròn vo của Chu Anh Thịnh. Sau khi để đứa nhỏ xuống ghế sô pha bên cạnh , họ mới về phía Chu Vệ Quân.
Họ cần tìm hiểu bộ quá trình hành động .