Trong miếu thổ địa, đám Hồng vệ binh nông thôn do Phùng Đại Lỗi cầm đầu sớm sợ đến mức chân run cầm cập.
Bọn họ từng thấy nhiều quân nhân huấn luyện bài bản và khí thế như . Từ lúc Chu Chính Nghị dẫn quân xuất hiện, họ bắt đầu sợ hãi, ngoan ngoãn xổm tại chỗ dám nhúc nhích.
Khi Trương Thư Lan dẫn lính miếu, bà thấy một đám im thin thít như chim cút.
“Này…”
Hơn mười chiến sĩ lập tức giương s.ú.n.g lên.
“Chúng đầu hàng, chúng đầu hàng.” Phùng Đại Lỗi giải thích, giọng sợ hãi đến lạc cả .
Hắn thực sự đám quân nhân của Chu Chính Nghị dọa vỡ mật.
“Đưa hết ngoài.” Đi cùng Trương Thư Lan miếu là một vị đại đội trưởng. Tuy rõ tình hình cụ thể, nhưng trang phục đám Phùng Đại Lỗi, đám chẳng thứ lành gì.
Anh trực tiếp sai giải tất cả ngoài miếu tạm giam.
Mấy chục của Phùng Đại Lỗi ủ rũ áp giải , thiếu đám , miếu thổ địa bỗng chốc rộng rãi hơn hẳn. Hai cô bé Tiểu Nguyệt cũng vội vàng giao nộp s.ú.n.g cho các chiến sĩ.
“Làm lắm.”
Đại đội trưởng chỉ khen ngợi hai cô bé mà còn tán thưởng sự dũng cảm cầm s.ú.n.g bảo vệ nhà của các em.
Không ai cũng dám cầm s.ú.n.g.
“Cảm ơn chú.” Tiểu Nguyệt và bạn chào kiểu quân đội xong liền chạy nhanh ngoài hội họp với .
Bên Trương Thư Lan cùng các chiến sĩ kiểm tra miếu thổ địa, bên , Chu Anh Hoa cũng báo cáo chi tiết tình hình cho Chu Chính Nghị. Nghe Vương Hưng Học đ.á.n.h vợ , ông liền tới đó.
Cậu thiếu niên theo Chu Chính Nghị.
Cậu những lời vốn dĩ mang ý cáo trạng, cũng hy vọng cha sẽ báo thù cho Vương Mạn Vân.
Vương Hưng Học vẫn đang hôn mê.
Tuy m.á.u ở mắt ngừng chảy nhưng vết thương mắt chữa trị, vẫn ngất sâu.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-339.html.]
Chu Chính Nghị đạp một chân lên n.g.ự.c Vương Hưng Học, vị trí y hệt chỗ Vương Mạn Vân thương.
Cú đạp lực đạo nhẹ, trực tiếp Vương Hưng Học đau đến tỉnh .
Ra sức bẻ bàn chân của Chu Chính Nghị đang đè n.g.ự.c, Vương Hưng Học đau đến mức mặt mày càng thêm trắng bệch: “Mày… mày…”
Hắn há miệng thở dốc, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Nhìn trộm và theo dõi nhà quân nhân, gan to lắm.” Chu Chính Nghị cúi đầu Vương Hưng Học, ánh mắt lạnh lẽo chút ấm. Từ lúc thấy Vương Mạn Vân ngất xỉu mặt, ông chẳng còn lý trí nữa.
“Chu… Chu Chính Nghị.”
Một lúc lâu , Vương Hưng Học mới gọi tên Chu Chính Nghị. Hắn Chu Chính Nghị, cũng sự lợi hại của , nhưng ngờ gặp đối phương ở cái thôn Vương Dương hẻo lánh .
“Tao đang nhiệm vụ ở ngay gần thôn Vương Dương, cho nên hành động của chúng mày chính là do thám quân tình.”
Chu Chính Nghị chút khách khí chụp mũ cho đối phương.
Vào lúc , khi tra thôn Vương Dương s.ú.n.g, mà đám Hồng vệ binh của Vương Hưng Học động đến s.ú.n.g, thì sự việc còn là vụ án thông thường nữa mà là đại sự, và những việc như thuộc quyền quản lý của quân đội.
Việc thẩm vấn nhóm Vương Hưng Học cũng sẽ do quân đội đảm nhận.
“Hiểu lầm, đồng chí Chính Nghị, là hiểu lầm, giải thích.”
Vương Hưng Học bẻ bàn chân n.g.ự.c, đành cố lờ , nỗ lực nặn một nụ khó coi với Chu Chính Nghị.
Thực sự đối mặt với Chu Chính Nghị, mới kẻ thể chọc .
Vương Hưng Học hối hận, cũng dám giấu giếm nữa: “Là Lý Tâm Ái, Lý Tâm Ái bảo chúng đối phó Vương Mạn Vân.” Lúc bất chấp tất cả, để giữ mạng, bán ngay kẻ .
Nghe cái tên quen nhưng cũng tuyệt đối lạ lẫm , cả Chu Chính Nghị và Chu Anh Hoa đều sững sờ.
Họ vẫn luôn cho rằng sự việc hôm nay là cái bẫy do Hồng vệ binh thiết kế nhằm Phân khu Quân sự, ngờ tên Lý Tâm Ái từ miệng Vương Hưng Học.
Người họ đương nhiên , là con dâu của Tư lệnh Triệu Đức Quý, cũng là kế của Triệu Quân.
Quan trọng hơn, con trai bà quân khu trực tiếp b.ắ.n c.h.ế.t vì phạm pháp.
“Ông ai?”