Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-01-10 04:56:51
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông thực sự quý bọn trẻ.

 

“Bọn trẻ cứ học ở trường mãi, tục ngữ lý thuyết nhiều đến cũng bằng thực hành. Để chúng cảm nhận chút vất vả của bà con, tin chúng sẽ càng hiểu chuyện hơn.”

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Vương Mạn Vân cũng hài lòng với biểu hiện của mấy đứa trẻ.

 

Trong lúc thôn trưởng và Vương Mạn Vân đang chú ý đến ruộng lúa, cách đó xa, mấy cô gái bờ ruộng thì thầm to nhỏ.

 

Họ đều ở độ tuổi đôi mươi.

 

Nếu là năm, mùa vụ thế họ cũng xuống ruộng việc. năm nay thì khác, thôn thêm hơn 50 lao động trai tráng phạt việc , nhờ đó họ những mà còn rảnh rỗi một bên xem náo nhiệt tán gẫu.

 

Đối tượng để các cô gái xem náo nhiệt là đám Phùng Đại Lỗi, còn đối tượng để bàn tán là những quân nhân cách đó xa.

 

Tục ngữ câu "một nhà nữ trăm nhà cầu".

 

Các cô gái đến tuổi cập kê, đương nhiên hướng tới hôn nhân, mà họ lấy nhất chính là quân nhân.

 

Quân nhân đãi ngộ , lương lậu định, nếu phát triển thì nhà còn ở trong đại viện quân khu. Vì thế khi thấy nhóm quân nhân của Chu Chính Nghị đóng quân tại thôn, các cô gái đều động lòng.

 

Nơi quân nhân đóng quân canh gác nghiêm ngặt, thể tùy tiện gần. hôm nay thì khác, đám Phùng Đại Lỗi cần trông coi, nên phía Chu Chính Nghị sắp xếp một tiểu đội chiến sĩ bảo vệ gần ruộng lúa.

 

Nhờ , các cô gái trong thôn mới cơ hội tiếp cận.

 

“Nghe Chính ủy của họ trẻ, còn trai nhất nữa?”

 

Các cô gái tụ tập , đề tài cũng trở nên táo bạo hơn.

 

“Có ích gì , kết hôn . Kìa, đằng là vợ , còn nữa, mấy đứa nhỏ ruộng là con trai của hai đấy.” Một cô gái nắm rõ tình hình trực tiếp tiết lộ phận của Vương Mạn Vân và bọn trẻ.

 

Cô gái nhắc đến Chu Chính Nghị ban nãy đỏ mặt, ngượng ngùng giải thích: “Tớ ý gì khác , chỉ là tò mò giỏi thật, còn trẻ mà chức vị cao như thế.”

 

thật, đó là lãnh đạo trẻ nhất, chức vụ cao nhất mà tớ từng thấy.” Có phụ họa.

 

Sự ưu tú của Chu Chính Nghị quả thực thu hút ánh của ít .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-347.html.]

 

“Trẻ như hai đứa con lớn thế , thật khó tin.” Lòng hiếu kỳ khiến nhiều tám chuyện, càng càng .

 

Thân thế và bối cảnh của Chu Chính Nghị công khai với thường.

 

Nếu xuất hiện một cách công khai ở thôn Vương Dương, công khai ôm Vương Mạn Vân, hai đứa trẻ gọi là ba, thì dân làng cũng chẳng quan hệ giữa họ.

 

Biết , càng tò mò về gia đình hơn.

 

Bất kể là Chu Chính Nghị Vương Mạn Vân trông đều trẻ, chẳng giống đôi vợ chồng kết hôn nhiều năm và sinh hai đứa con lớn như .

 

đề tài chỉ dám bàn tán lén lút, ai dám toạc ngoài.

 

Dưới ruộng, nhóm Chu Anh Hoa mới hơn mười phút bắt đầu thấy khó chịu, vội vàng dậy dùng khăn mặt cổ lau mồ hôi nóng đầu, mặt.

 

Thực sự xuống ruộng mới hiểu cái cảnh "gió thổi lúa gợn sóng" chỉ là cho vui mắt.

 

Cây lúa cao che khuất tầm , chắn cả gió. Họ chỉ cảm thấy những bụi lông tơ nhỏ xíu của lúa bao vây lấy , bốn bề kín mít, mới một lúc mà cả ngứa ngáy.

 

“Đừng gãi, càng gãi càng ngứa đấy, ráng chịu một chút là qua thôi.”

 

Vương Mạn Vân thấy bọn trẻ nhịn đưa tay gãi, vội vàng nhắc nhở.

 

Thái Văn Bân và Chu Anh Hoa cứng , , giờ mới hiểu việc nhà nông quả thực dễ chút nào. dù khó đến , nhận nhiệm vụ thì thành.

 

Cố nén cơn ngứa, hai thiếu niên cúi đầu tiếp tục việc.

 

Còn Chu Anh Thịnh và Triệu Quân, chúng cần gặt lúa nhưng chuyển những bó lúa mà Chu Anh Hoa gặt xong đến bên thùng đập lúa.

 

Hai đứa nhỏ sức lực yếu, chuyển lúa việc khó, nhưng chúng cũng gặp vấn đề giống hệt hai lớn: ngứa, ngứa khắp .

 

Nghe tiếng Vương Mạn Vân nhắc nhở, hai đứa nhỏ cố nhịn ngứa, dám gãi, chỉ dùng khăn mặt lau qua chỗ ngứa.

 

 

 

 

Loading...