“Tiểu Ngũ, chị thích em ủ rũ thế .” Diệp Văn Tĩnh lạc quan hơn Vương Mạn Vân về việc , thẳng: “Con trai do chị đẻ , hậu quả thế nào chúng chị cũng chấp nhận . Đến lúc đó nếu nhà chị thực sự xảy chuyện, chị nhờ các em nuôi giúp Tiểu Quân.”
Đây mới là mục đích thực sự Diệp Văn Tĩnh tìm Vương Mạn Vân.
Bà và chồng cùng suy nghĩ, mấy đứa con khác gia đình, con cái, cả nhà ở bên , dù là về quê đổi công tác thì cũng sẽ vượt qua khó khăn.
Chỉ đứa cháu đích tôn là ông bà yên tâm nhất.
Từ khi Lý Tâm Ái bước chân nhà họ Triệu, thằng bé mất ruột, giờ coi như mất luôn bố, lưng còn một đứa trẻ cùng huyết thống bắt nạt.
Cứ nghĩ đến sự tủi của cháu, vợ chồng bà thấy vô cùng áy náy.
Họ chỉ hy vọng nếu sự việc đến bước đường cùng, cháu đích tôn sẽ một môi trường sống yên . Và họ tin tưởng Chu Chính Nghị cùng Vương Mạn Vân.
Việc Triệu Đức Quý phó thác Triệu Quân cho Chu Chính Nghị, với Vương Mạn Vân hai hôm . Giờ chính miệng Diệp Văn Tĩnh nhờ cậy, Vương Mạn Vân thấy lòng chua xót.
“Chị dâu yên tâm, Tiểu Quân gọi em một tiếng bà nội thì nó chính là cháu ruột em. Nhà em chỉ cần miếng ăn thì để thằng bé đói, đồ mặc thì để nó rét. Em và lão Chu sẽ nuôi dạy thằng bé nên , còn lo dựng vợ gả chồng cho nó nữa.”
Vương Mạn Vân Diệp Văn Tĩnh trong lòng yên mới tìm cô để gửi gắm nữa.
“Vậy thì chị yên tâm . Đi, về thôi, Tiểu Quân nhà chị ăn cá, hôm nay món nó thích nhất mới .” Diệp Văn Tĩnh trút gánh nặng trong lòng, vui vẻ giục Vương Mạn Vân về nhà.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Đến ngã tư, hai tự nhiên tách .
Vương Mạn Vân sang nhà họ Triệu phiền, cô lúc nhà họ Triệu đang chuẩn cho một cuộc chia ly.
Chu Chính Nghị ở nhà, Vương Mạn Vân định tự nấu bữa tối. Uống t.h.u.ố.c mấy ngày liền, cô thấy đỡ yếu hơn, chỉ cần vận động nhẹ nhàng thì nấu cơm chắc thành vấn đề.
Cô sườn hầm, món đó dễ nhưng vị nhạt nhẽo.
Vương Mạn Vân khẩu vị của Chu Anh Thịnh, cô quyết định sườn chiên. Cho ít dầu, chiên từ từ, chiên xong một bát tô sườn cũng chẳng tốn mấy dầu.
Chu Anh Thịnh cửa ngửi thấy mùi sườn thơm nức, lao thẳng nhà.
Và thấy Vương Mạn Vân đang chiên sườn bên bếp lò.
“Mẹ, ba ạ?” Mấy ngày nay nhà họ chỉ đỏ lửa khi Chu Chính Nghị ở nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-377.html.]
“Không hôm nay ba về . Con đừng lo, từ từ, ảnh hưởng đến sức khỏe .” Vương Mạn Vân con lo gì, giải thích xong gắp một miếng sườn chiên xong cho bé nếm thử.
Đã tẩm ướp, tẩm bột mì, miếng sườn chỉ chín vàng mà còn giòn xốp.
Vị ngon.
“Ngon… ngon quá, ngon tuyệt vời.” Chu Anh Thịnh chẳng kịp rửa tay, suýt bốc luôn, may mà Vương Mạn Vân đưa đũa cho, bé mới gắp miếng sườn nóng hổi lên gặm.
“Chỗ còn chiên nửa tiếng nữa mới xong. Xong xuôi thêm hai món rau là ăn cơm .”
Con học về, cũng sắp 5 giờ . Vương Mạn Vân tính dù Chu Chính Nghị về cũng sẽ ăn tối sớm.
Vì chuyện của Ngô Quân Lan, trưa nay cô chẳng ăn gì mấy, giờ đói meo .
“Vâng ạ.”
Chu Anh Thịnh càng vui vì ăn tối sớm, cũng đói lắm .
Trẻ con vận động nhiều nên nhanh đói, còn học theo kỷ luật quân sự nữa, đến giờ tan học bụng réo ầm ĩ.
“Mẹ, con lấy mấy miếng cho Tiểu Quân nếm thử ạ?”
Chu Anh Thịnh chợt nhớ đến bạn Triệu Quân, tiếc cho bạn ăn món sườn ngon thế .
“Được chứ, con lấy cái bát con đựng một bát mang sang.”
Con đề nghị thì Vương Mạn Vân thể để con bốc tay một hai miếng mang . Hào phóng chút, cô xúc hẳn một bát con, dù hôm nay cô mua nhiều sườn, đủ ăn.
“Mẹ, thật đấy.”
Chu Anh Thịnh ôm Vương Mạn Vân từ phía mới chạy cất cặp sách, rửa tay. Rửa xong, dùng đũa gắp một bát con sườn chạy sang nhà họ Triệu.
Sườn ăn nóng mới ngon.
“Tiểu Thịnh, bưng cái gì đấy?” Chưa đến nhà họ Triệu, Chu Anh Thịnh một bạn học gọi từ cửa sổ tầng 3.