Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 379

Cập nhật lúc: 2026-01-10 07:51:49
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà nội.”

 

Triệu Quân chẳng giải thích gì thêm, ôm bát chạy bếp. Sau đó lớn trong phòng khách đều thấy cuộc đối thoại giữa bé và Diệp Văn Tĩnh, đại ý là sườn cả nhà cùng ăn.

 

“Cái là bà nội nuôi cố ý cho cháu, cháu chia cho em Bé ăn cùng là .”

 

Diệp Văn Tĩnh mặt dày ăn sườn của cháu, bà đồng ý, chỉ bảo cháu chia cho em.

 

“Cùng ăn ạ.”

 

Triệu Quân thói quen ăn mảnh với nhà, đặt bát xuống, nồi cá.

 

Bà nội hôm nay kho cá, thơm quá.

 

“Cháu trút sườn bát nhà , để bà lấy cái bát múc ít cá mang sang cho bà nội nuôi cháu. Đưa sang xong thì về nhanh ăn cơm nhé.” Diệp Văn Tĩnh thấy cháu hào phóng, bà cũng đáp lễ nhà họ Chu một ít cá.

 

“Vâng ạ.” Triệu Quân vui vẻ theo.

 

Trong phòng khách, Triệu Đức Quý ngẩng lên khỏi tờ báo, liếc con trai thứ, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường.

 

“Bố, con chẳng lo thằng Quân giống bố nó .”

 

Triệu Chính Cương áy náy, nhưng là với cháu trai. Còn với cả, cái loại vô tình đó, thực sự lo cháu trai cũng giống bố nó. Nếu thế thật, họ cả liên lụy đành, giờ chẳng chỗ nào để lý, dựa mà giúp đỡ cháu.

 

“Được , mau dọn dẹp , lát nữa ăn cơm.”

 

Triệu Đức Quý lười tranh cãi với con thứ, buông một câu trở về thư phòng. Chỉ là khi đóng cửa, mặt ông lộ nụ hài lòng.

 

Trong nhà trừ đứa lớn nhất , những đứa còn đều .

 

Ngay cả việc con thứ thử lòng cháu đích tôn, ông cũng phản cảm. Một che chở vợ con, trọng tình , mới xứng là con trai của Triệu Đức Quý.

 

Vương Mạn Vân hề ngạc nhiên khi nhận bát cá kho do Triệu Quân mang sang.

 

“Tiểu Quân, ở ăn cơm với gia đình bà luôn nhé.”

 

Lúc thức ăn nhà họ Chu dọn lên bàn, cô và Chu Anh Thịnh đều cầm đũa.

 

“Không bà nội, nhà cháu cũng sắp ăn , cháu về ăn đây ạ.” Triệu Quân đặt bát xuống, chạy biến như một cơn gió.

 

“Mẹ, nhà dì Triệu hôm nay đông lắm.”

 

Chu Anh Thịnh tiết lộ tin tình báo cho Vương Mạn Vân. Vừa nãy đưa sườn, tuy phòng khách nhà họ Triệu nhưng qua cửa sổ thấy lố nhố khá nhiều , chắc là nhà họ Triệu hôm nay ăn cơm đoàn viên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-379.html.]

Vương Mạn Vân sớm đoán sự tình, gật đầu : “Ăn cơm thôi con.”

 

“Vâng ạ.”

 

Chu Anh Thịnh đói meo, mấy miếng sườn ban nãy bụng chẳng thấm , ngược càng đói hơn. Được Vương Mạn Vân cho phép, lập tức cúi đầu ăn ngấu nghiến.

 

Trong nhà chỉ hai nhưng bữa ăn vẫn thịnh soạn.

 

Thêm bát cá nhà họ Triệu mang sang, hai con ăn một bữa no nê thỏa mãn.

 

Ăn uống xong xuôi, đĩa sườn và bát cá còn thừa nhiều lắm, cả hai đều tiếc rẻ cái bụng bé quá, nếu to hơn chút nữa thì hôm nay thừa đồ ăn.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

“Mẹ yên đấy, để con rửa bát cho.”

 

Chu Anh Thịnh lau miệng, dậy. Việc nhỏ như rửa bát tự .

 

“Cẩn thận nhé, bát mỡ trơn đấy, đừng vỡ.” Vương Mạn Vân dặn dò một câu. Vừa dứt lời thì tiếng xe ô tô ngoài sân.

 

Giờ chắc chắn thể là ngoài.

 

“Ba về!”

 

Chu Anh Thịnh lao khỏi nhà.

 

Vương Mạn Vân cũng dậy . Vừa đến cửa thấy Chu Chính Nghị sân, “treo” Chu Anh Thịnh, tay xách một cái sọt tre đầy ắp.

 

Không rõ trong sọt gì nhưng hình như nó đang động đậy.

 

“Dân làng thôn Vương Dương thành phố giao củi, bác thôn trưởng bảo họ gửi biếu em hai con gà mái già. Bác gà nuôi lâu năm quá , đẻ trứng nữa nên gửi cho em tẩm bổ.”

 

Chu Chính Nghị một tay xách con trai, giải thích với Vương Mạn Vân về cái sọt tay.

 

Anh cũng mới gặp dân làng thôn Vương Dương.

 

Họ thạo đường đến Phân khu Quân sự Thượng Hải, tìm mãi mới . Đang trình bày với lính gác cổng thì Chu Chính Nghị vặn tan lái xe về.

 

Dân làng nhận ngay.

 

“Họ ?” Vương Mạn Vân ngạc nhiên nhưng cũng thể bỏ mặc dân làng. Giờ chắc chắn họ kịp về thôn nữa, nhà cô thế nào cũng sắp xếp cho họ.

 

“Anh bố trí cho họ ở nhà khách , lát nữa bảo họ nhà ăn ăn cơm.”

 

 

 

 

Loading...