Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 385

Cập nhật lúc: 2026-01-10 07:51:55
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Các cần gì, sẽ phối hợp hết.” Để cầu sinh, Triệu Kiến Nghiệp lựa chọn phản bội ngay lập tức. Điều đồng nghĩa với việc chỉ phản bội Triệu Đức Quý mà còn phản bội cả nhà họ Triệu, phản bội Phân khu Quân sự Thượng Hải.

 

“Bốp ——”

 

Một cái tát giòn tan vang lên.

 

Một bên má Triệu Kiến Nghiệp sưng vù nhanh ch.óng.

 

Người đ.á.n.h vẻ mặt nghiêm túc và lạnh lùng, kẻ đ.á.n.h vẻ mặt tuyệt vọng và kinh hoàng. Lúc Triệu Kiến Nghiệp chỉ thiếu nước trợn mắt ngất xỉu.

 

Buổi tối, Chu Chính Nghị về nhà. Vương Mạn Vân cũng quen với nếp sinh hoạt . Hôm nay phòng khách nhà cô náo nhiệt vì cả Diệp Văn Tĩnh và Triệu Quân.

 

“Tiểu Quân, đây thử áo xem nào.” Vương Mạn Vân đưa chiếc áo len đan xong cho Triệu Quân.

 

Lúc Triệu Quân đang nô đùa ầm ĩ với Chu Anh Thịnh ở một góc. Nghe tiếng Vương Mạn Vân, hai đứa trẻ chỉ mà còn chạy nhanh tới.

 

“Cháu… cháu ạ?”

 

Triệu Quân ngạc nhiên chỉ . Cậu bé thể tin chiếc áo len tay Vương Mạn Vân là cho . Màu sắc đẽ, kiểu dáng bắt mắt là món quà dám mơ tới.

 

, cho cháu đấy, thử xem .”

 

Vương Mạn Vân rũ chiếc áo .

 

Chiếc áo cùng tông màu với áo của Chu Anh Thịnh, đều sáng sủa, nhưng kiểu dáng khác một chút, hai cái riêng biệt.

 

“Tiểu Quân, mau thử , nếu tớ còn sửa nữa.” Chu Anh Thịnh thấy Triệu Quân cứ mãi đón lấy, bèn nhận giúp bạn cởi áo ngoài.

 

Bị Chu Anh Thịnh cắt ngang, Triệu Quân tuy vẫn kinh ngạc nhưng niềm vui sướng tột độ khi áo mới khiến mặt bé đỏ bừng lên.

 

Trong lúc hai đứa trẻ thử áo, Diệp Văn Tĩnh cũng hồn.

 

Vương Mạn Vân, trong mắt rưng rưng. Len sợi cũng như vải vóc, đều là thứ khó mua. Vương Mạn Vân đan cho cháu đích tôn nhà bà một cái, đây chỉ là vấn đề tiền bạc mà là cả tấm lòng.

 

“Tiểu Ngũ.”

 

Diệp Văn Tĩnh nắm tay Vương Mạn Vân, gì cho .

 

“Chị dâu, đừng xúc động thế. Chỗ len là mùa hè em tình cờ , trong nhà ai cũng thì Tiểu Quân chắc chắn cũng chứ.” Vương Mạn Vân Lôi Phong việc cần ghi danh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-385.html.]

 

Cô bỏ công sức thì đương nhiên cần nhận quà cảm kích.

 

Cũng là để nhà họ Triệu yên tâm.

 

“Nhà chị nợ nhà em ân tình lớn quá, kiếp trả thế nào cho hết.” Giọng Diệp Văn Tĩnh nghẹn ngào.

 

Giá trị một chiếc áo len đối với nhà bà tính là lớn.

 

tấm lòng của nhà họ Chu quý giá vô ngần. Diệp Văn Tĩnh yên tâm, còn lo lắng về vận mệnh của cháu đích tôn nữa.

 

“Chị dâu, lau nước mắt , đừng để trẻ con thấy.” Vương Mạn Vân hiểu sự xúc động của Diệp Văn Tĩnh nhưng kinh động Triệu Quân. Thằng bé trông hoạt bát thế thôi nhưng cũng nhạy cảm lắm.

 

Đứa trẻ nhỏ thế nên chịu đựng những điều đáng .

 

“Thằng Quân nhà chị đúng là đầu t.h.a.i nhầm chỗ. Nếu nó đầu t.h.a.i nhà Chính Cương thì đến nỗi còn bé tí chịu khổ thế .” Diệp Văn Tĩnh Vương Mạn Vân đúng, vội cúi đầu lau nhanh khóe mắt, buông lời tiếc nuối.

 

Cháu đích tôn ngoan ngoãn thế , bà đương nhiên xót xa khi nghĩ đến việc nó đầu t.h.a.i sang nhà khác.

 

“Tiểu Quân là đứa trẻ phi phàm, những trải nghiệm tuổi thơ sẽ luyện tâm trí nó, lớn lên mới thể xuất chúng.” Vương Mạn Vân Triệu Quân mặc xong áo mới, cảm thán.

 

Đôi khi trắc trở chính là đá mài d.a.o.

 

“Trẻ con thông minh đến mấy cũng cần dẫn đường , nếu cũng bỏ . Sau thằng bé nhờ cả em và Chính Nghị đấy.” Diệp Văn Tĩnh siết nhẹ tay Vương Mạn Vân dậy về phía cháu.

 

“Bà nội, ạ?”

 

Chiếc áo len mềm mại ấm áp mặc , Triệu Quân cảm thấy cả ấm sực lên.

 

“Đẹp lắm cháu .”

 

Diệp Văn Tĩnh ngắm nghía cháu đích tôn, trong mắt chỉ hình bóng đứa cháu.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

“Bà nội nuôi, ạ?” Được bà nội khen, Triệu Quân tít mắt, chạy đến mặt Vương Mạn Vân tìm kiếm sự khẳng định.

 

“Đẹp lắm, trông bảnh bao.”

 

 

 

 

Loading...