Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 398

Cập nhật lúc: 2026-01-10 07:52:08
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trở văn phòng Chu Chính Nghị, Vương Mạn Vân đang bên cửa sổ sân tập. Cô thấy Chu Chính Nghị và Chu Anh Hoa, hai bóng một cao một thấp nổi bật giữa sân.

 

“Anh ơi ——”

 

Chu Anh Thịnh và Triệu Quân bảy tuổi, vóc dáng cao hơn trẻ cùng trang lứa chút đỉnh nhưng cũng chẳng cao bao nhiêu. Bám bệ cửa sổ, chúng chỉ lộ cái đầu tròn vo, nhưng ảnh hưởng đến việc liếc mắt cái là thấy ngay Chu Anh Hoa.

 

Cậu nhóc phấn khích nhảy tưng tưng lên cao vẫy tay với Chu Anh Hoa.

 

Mắt Triệu Quân cũng . Khi Chu Anh Thịnh thấy Chu Anh Hoa, cũng thấy , hình mập mạp cũng nhảy nhót theo Chu Anh Thịnh, miệng hét to: “Chú út ——”

 

Giọng hai đứa trẻ đều to. Hai tiếng hét chỉ thu hút ánh của Chu Chính Nghị và Chu Anh Hoa mà cả sân tập cũng đồng loạt .

 

Chu Anh Thịnh: “…” Cậu chỉ gọi trai thôi mà.

 

Đối mặt với vô ánh mắt sắc bén, Triệu Quân lặng lẽ nép lưng Chu Anh Thịnh, trong lòng thầm niệm: Không thấy , thấy .

 

Cậu quên mất béo hơn Chu Anh Thịnh, trốn thế nào cũng che hết .

 

“Nhìn cái gì mà ? Toàn thể chú ý, chạy vũ trang bắt đầu.”

 

“Lực chú ý tập trung, đáng phạt. Chống đẩy tại chỗ một trăm cái, tính giờ một phút, xong thì tối nay nhịn cơm.”

 

 

Vì các chiến sĩ bất ngờ tiếng hai đứa trẻ phân tâm, huấn luyện viên hài lòng. Tiếng phạt vang lên ở ít khối đội hình. Các chiến sĩ dám cãi, chỉ đành ghi sổ nợ hai đứa nhóc giọng to .

 

Đợi đấy, hai đứa đừng rơi tay các chú, nếu các chú nhất định sẽ “báo thù”.

 

Chu Anh Thịnh và Triệu Quân gây sóng gió, thấy dời mắt mới nhảy nhót về phía Chu Chính Nghị và Chu Anh Hoa.

 

“Anh ơi, ơi ——”

 

Vương Mạn Vân chứng kiến tất cả, thầm đau cả bụng nhưng nhắc nhở.

 

Trên sân tập, Chu Anh Hoa bất đắc dĩ đứa em trai đang nhảy nhót như con chuột chũi ở tòa nhà văn phòng phía xa, lẩm bẩm: “Nó chê huấn luyện đủ khổ ?”

 

Cậu dự cảm, hôm nay về đội chắc chắn sẽ ăn hành.

 

“Từ lúc con gặp Tiểu Thịnh là định sẵn kết quả . Đừng oán trách, chịu khổ thì chỉ cách khiến bản ưu tú hơn, ưu tú đến mức ai bắt bẻ .”

 

Chu Chính Nghị thấy chuyện chẳng bối rối.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-398.html.]

Chu Anh Hoa: “…” Có lúc thấy ba nghiêm khắc thật sự.

 

“Cậu út con thương đang ở bệnh viện căn cứ, lát nữa con qua thăm.” Chu Chính Nghị nhớ quan hệ giữa con cả và Chu Vệ Quân cải thiện nên nhắc nhở.

 

“Chu Vệ Quân á?” Hình ảnh Chu Vệ Quân hiện lên trong đầu Chu Anh Hoa.

 

“Ừ.”

 

Chu Chính Nghị gật nhẹ đầu, tiếp: “Chấn thương chân, chắc nửa năm dã chiến .”

 

“Nghiêm trọng thế ạ?” Chu Anh Hoa kinh ngạc.

 

Vào bộ đội mới những ngày tháng ở trường học hạnh phúc bao. Huấn luyện ở trường so với đây quả thực như chơi đồ hàng.

 

Chu Chính Nghị vẫn thản nhiên: “Khoảnh khắc trở thành quân nhân thì thương là chuyện thường, chỉ cần c.h.ế.t thì tính là nghiêm trọng.”

 

“Vâng.”

 

Chu Anh Hoa hiểu ý cha, xuống đôi tay . Da tay chỉ đen một chút, thô ráp hơn một chút, vết thương, cũng chẳng sứt mẻ gì.

 

“Lần con đến là trường hợp đặc biệt, chỉ một cơ hội thôi, chắc đến nữa. Ba xin huấn luyện viên cho con nghỉ nửa tiếng, hãy trân trọng.”

 

Chu Chính Nghị thấy thể rõ mặt vợ, bèn nhắc con trai.

 

“Con .”

 

Tâm trạng Chu Anh Hoa lúc cũng rộn ràng hẳn lên. Cậu cũng rõ mặt Vương Mạn Vân, còn cả hai khuôn mặt tươi rói của Chu Anh Thịnh và Triệu Quân, răng trắng lóa đến mức phản quang.

 

“Mẹ.”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Rất nhanh, hai cha con Chu Anh Hoa đến văn phòng. Chưa cửa, ánh mắt dán c.h.ặ.t lên mặt Vương Mạn Vân.

 

Cậu vẫn còn lo lắng chuyện cô thương.

 

Một thời gian gặp, Vương Mạn Vân chỉ sắc mặt hồng hào hơn nhiều mà cũng da thịt hơn lúc .

 

“Gầy .”

 

Vương Mạn Vân cũng đ.á.n.h giá Chu Anh Hoa, xoa đầu thiếu niên, trong mắt đầy xót xa. Đứa trẻ mới đơn vị bao lâu gầy hơn hẳn lúc ở nhà.

 

 

 

 

Loading...