Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 458

Cập nhật lúc: 2026-01-11 03:21:21
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Mạn Vân nhớ vẻ mặt của bác sĩ Lưu, trả lời.

 

"Nếu bác sĩ Lưu nắm chắc thì chắc chắn vấn đề gì. Cháu yên tâm, bên đại viện bác và Thư Lan nhất định sẽ kiểm soát dư luận." Diệp Văn Tĩnh trút gánh nặng trong lòng.

 

Nhà họ Triệu cách nhà họ Chu xa, một lát là đến.

 

Vương Mạn Vân nhà mà dừng cách đó vài bước chân: "Bác , muộn , con cháu đưa đến đây thôi, bác nhà ạ, con cháu về đây."

 

"Được."

 

Diệp Văn Tĩnh cũng giờ giữ khách tiện, gật đầu chia tay.

 

"Mẹ ơi, út về trạm y tế ạ?"

 

Tai Chu Anh Thịnh thính, tuy cố ý lén lớn chuyện nhưng vẫn bắt vài từ khóa. Nghĩ đến việc út về trạm y tế gần nhà là bé phấn khích vô cùng.

 

" , về . hôm nay muộn quá, con sang bây giờ sẽ phiền nghỉ ngơi. Về ngủ sớm , sáng mai dậy sớm sang thăm , tiện thể đưa bữa sáng luôn."

 

Vương Mạn Vân dắt tay con.

 

Chu Vệ Quân dù cũng là bệnh nhân, cần nghỉ ngơi nhiều. Chuyển viện khi đến lúc cũng ảnh hưởng ít nhiều. Lúc cô và Chu Chính Nghị về, xuống ngủ .

 

"Vâng, thế sáng mai con đưa bữa sáng cho út."

 

Chu Anh Thịnh hiểu chuyện đồng ý.

 

Về đến nhà, Chu Chính Nghị đun sẵn nước tắm. Chu Anh Thịnh tắm vui vẻ về phòng ngủ.

 

Vương Mạn Vân và Chu Chính Nghị tắm cùng.

 

Hai tắm rửa qua loa về phòng. Thời tiết lạnh hơn, chăn bông mùa đông lôi dùng.

 

Tắt đèn xong, cả hai đều ngủ, cũng chẳng tâm trí chuyện vợ chồng.

 

"Có em nhận điều gì bất thường ?" Một lúc lâu , giọng Chu Chính Nghị vang lên trong bóng tối.

 

"Vâng."

 

Vương Mạn Vân khẽ đáp.

 

Chu Chính Nghị hỏi kỹ, chỉ nhẹ: "Em còn nhớ lô s.ú.n.g ở thôn Vương Dương ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-458.html.]

 

"Tra ạ?" Vương Mạn Vân đương nhiên nhớ, chỉ là chuyện s.ú.n.g ống tiện hỏi nên cô im lặng mãi. Giờ chồng nhắc đến, cô tò mò chủ nhân lô s.ú.n.g đó rốt cuộc là ai.

 

tin đó là của Địch Lượng.

 

Nhìn Địch Lượng là kẻ cầm đầu, hơn nữa lô s.ú.n.g đó cũng thể thuộc về cá nhân nào. Chắc chắn là của một tổ chức.

 

"Địch Lượng cũng lô s.ú.n.g đó rốt cuộc là của ai. Hắn chỉ khai s.ú.n.g chuyển từ miền Tây đến, lệnh cho tìm cách giấu , sẽ đến lấy." Chu Chính Nghị cân nhắc một chút những gì thể .

 

"Hắn của ai ư?" Vương Mạn Vân kinh ngạc.

 

"Ừ." Chu Chính Nghị gật đầu.

 

"Vậy phận khác của Địch Lượng là gì?" Vương Mạn Vân tò mò điểm , thậm chí từng nghi ngờ là đặc vụ địch.

 

"Hắn thực chỉ là dân làng Vương Dương, chỉ là đen đủi. Hồi mười mấy tuổi vì tránh chiến tranh nên chạy sang miền Tây kiếm ăn, một đám thổ phỉ bắt lên núi, mơ mơ hồ hồ thành mã tặc."

 

Chu Chính Nghị cũng nên đồng cảm với tên Địch Lượng xui xẻo .

 

Vương Mạn Vân hiểu ý chồng, hỏi tiếp: "Sau giải phóng, che giấu quá khứ nên nắm thóp, bắt giấu lô s.ú.n.g đó?"

 

"Ừ."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Chu Chính Nghị nghiêng ôm vợ, vùi đầu hõm cổ cô.

 

"Em nhớ vợ chồng già nhà họ Trương giải phóng cũng khắp nơi tránh chiến loạn. Theo hồ sơ phận, họ dừng chân ở Tây Bắc khá lâu. Nếu em nhớ nhầm, nơi đó hình như cách quê Phạm Vấn Mai xa."

 

Vương Mạn Vân cuối cùng cũng lý do vì cô quan tâm đến chuyện của Phạm Vấn Mai như .

 

Cô đồng cảm với cô gái , nhưng đến mức hy sinh Chu Vệ Quân. Chính vì liên tưởng đến những manh mối nên cô mới nghi ngờ, và càng hy vọng Phạm Vấn Mai thể khôi phục trí nhớ.

 

Có thể chuyện của Phạm Vấn Mai liên quan đến vợ chồng già nhà họ Trương, nhưng nhỡ thì ? Ai .

 

"Anh sẽ phái miền Tây điều tra." Chu Chính Nghị quyết định rõ chuyện .

 

"Vâng." Thấy chồng cùng suy nghĩ với , Vương Mạn Vân thêm nữa mà nhắm mắt .

 

Hôm nay dậy sớm, bận rộn cả ngày, cuối cùng còn chạy chạy căn cứ dã chiến, cô mệt rã rời. Giờ trút tâm sự, rúc lòng chồng, cô nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.

 

 

 

 

Loading...