Chu Vệ Quốc chỉ chia một miếng móng giò, tiếc hùi hụi, nhưng món cá tươi ngon cũng khiến hài lòng.
"Ngon ạ?" Chu Anh Thịnh hai ông với ánh mắt nguy hiểm.
"Ngon lắm." Chu Vệ Quân thỏa mãn xoa đầu cháu, chỉ mong tối ăn móng giò tiếp.
"Ừ." Câu trả lời đến từ Chu Vệ Quốc vốn luôn nghiêm túc.
"Thế cháu về đây." Mặt Chu Anh Thịnh xị xuống, tức tối ôm đống cặp l.ồ.ng chạy khỏi phòng bệnh, vẻ bao giờ thèm đến nữa.
"C.h.ế.t dở, Tiểu Thịnh chắc ăn cơm, chúng ăn hết phần của nó ." Chu Vệ Quân là phản ứng đầu tiên. Anh cứ thắc mắc hôm nay thức ăn nhiều thế, hóa họ ăn luôn cả phần của cháu.
Chu Vệ Quốc giơ tay cốc đầu em trai một cái.
Chuyện quan trọng thế mà nhắc .
"Em tưởng nó ăn ở nhà ." Chu Vệ Quân áy náy vô cùng.
Giường bên cạnh, Mạnh Quyên đang chăm sóc Phạm Vấn Mai hai em nhà họ Chu với ánh mắt ngưỡng mộ. Bà cũng ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức mũi từ bên , ngờ đồ ăn thể thơm đến thế.
Chỉ ngửi mùi thôi bà chắc chắn ngon.
Nhìn con gái vẫn tỉnh giường bệnh, con dâu bao giờ mới mang cơm đến.
Chu Anh Thịnh chạy một mạch về nhà.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Cậu sợ chạy chậm sẽ kiềm chế mà cạy miệng hai ông đòi đồ ăn.
"Tiểu Thịnh, con thế?"
Vương Mạn Vân vẫn ăn xong. Cô ăn chậm hơn cánh đàn ông, thêm việc Chu Anh Thịnh đưa cơm chạy cả lẫn về, nên cô mới ăn nửa bụng thấy con về.
Chu Anh Thịnh Vương Mạn Vân gì, nhưng sự tủi trong mắt giấu .
Hai ông tính quá, chẳng hỏi han gì, cứ thế ăn sạch sành sanh.
Ăn thì ăn, chẳng để cho miếng nào.
"Thế là ăn cơm ?" Nhìn vẻ mặt Chu Anh Thịnh, Vương Mạn Vân đoán ngay nguyên nhân. Cô vội ôm con lòng, đón lấy cặp l.ồ.ng, kéo bé xuống bàn ăn: "Yên tâm, để phần cho con hai miếng móng giò đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-461.html.]
Thực là phần của Chu Chính Nghị.
"Thật ạ?" Chu Anh Thịnh hết ngay tủi .
"Đương nhiên là thật, lấy cho con ngay đây." Vương Mạn Vân xoa đầu con, bếp.
May mà cô lường sức ăn của Chu Vệ Quốc nên nấu dư cơm, nếu giờ con về thật sự gì ăn.
Một bát cơm trắng nóng hổi cùng móng giò kho tàu thơm phức đặt mặt Chu Anh Thịnh. Mùi thơm khiến bé quên hết phiền muộn, cầm đũa ăn ngấu nghiến, ăn kể tội hai ông tham ăn.
Vương Mạn Vân ngất, cô cũng ngờ nhóm Chu Vệ Quân nhận Chu Anh Thịnh mang cơm đến là để ăn cùng.
"Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn. Cá cũng ngon lắm, con ăn thử ."
Vương Mạn Vân gắp thức ăn cho Chu Anh Thịnh. Nhìn con ăn ngon lành, cô cũng thấy đói, ăn thêm một bữa ngon lành nữa. Ăn xong cô dạo trong sân lâu cho tiêu cơm.
Bữa tối nhà họ Chu thịnh soạn bằng.
cũng bạc đãi Chu Vệ Quân, cô hấp cho mấy quả trứng gà, thêm món cá mặn bà con thôn Vương Dương gửi biếu đó.
Lương Chu Chính Nghị tuy cao, nhà lo đói, nhưng bữa nào cũng thịt thì khó. Chủ yếu là phiếu thịt mỗi tháng theo đầu hạn, hôm nay ăn nhiều thịt thì bữa nhịn hoặc ăn ít .
Tuy phiếu thịt Chu Vệ Quốc đưa nhưng Vương Mạn Vân cũng tiêu xài hoang phí, vì sắp đến Trung thu .
Trung thu là tết lớn, chú trọng gia đình đoàn viên, bàn cơm nhất định thịt.
Bên trạm y tế, bác sĩ Lưu tiến hành điều trị cho Phạm Vấn Mai. Có lẽ vận may của Chu Vệ Quân thật, một châm cứu, Phạm Vấn Mai tỉnh trở về bình thường.
Dù là tư duy lời cử chỉ đều bình thường.
Nhớ việc gây rắc rối cho Chu Vệ Quân và nhà họ Chu, Phạm Vấn Mai hổ xin rối rít.
Đối diện với Phạm Vấn Mai khôi phục lý trí, vui kẻ buồn.
Khôi phục bình thường nghĩa là rắc rối của Chu Vệ Quân giải quyết, nhưng nếu phát bệnh nữa cũng đồng nghĩa với việc truy chân tướng năm xưa.
Dù là bác sĩ Lưu, Phạm Kim Phúc Phạm Vấn Mai tin tưởng nhất là Mạnh Quyên đều hỏi lý do cô phát bệnh, cũng khơi gợi ký ức lúc thương hồi nhỏ.