“Mẹ, con lạnh, con đang mặc áo len đan cho con đây, chỉ là đói chút thôi ạ.”
Chu Anh Hoa trả lời từng câu hỏi của Vương Mạn Vân, ánh mắt cô tràn ngập sự dịu dàng. Khung cảnh mắt chính là điều tưởng tượng vô mỗi khi nhớ nhà, hôm nay cuối cùng thành hiện thực.
“Trong nhà còn sủi cảo, để nấu cho con mấy cái ăn lót nhé. Đừng ăn no quá, tối nay chúng sẽ ăn món ngon hơn.” Vương Mạn Vân vui vẻ kéo bé cởi áo khoác xuống bên lò sưởi, bếp bưng nồi.
Không cần xào nấu cầu kỳ, dùng lò sưởi nấu sủi cảo tiện hơn. Ánh mắt Chu Anh Hoa luôn dõi theo bóng dáng Vương Mạn Vân, tay chân tê cóng vì lạnh dần ấm nhờ lửa.
“Tiểu Thịnh ạ?”
Ngôi nhà vẫn thuộc như ngày rời , đổi nhiều, chỉ là thêm vài vật dụng mùa đông, khiến tổng thể càng thêm ấm cúng.
“Nó sang nhà Tiểu Quân , chắc một lúc nữa là về thôi.” Vương Mạn Vân đặt nồi nước lên lò sưởi để luộc sủi cảo cho Chu Anh Hoa, trả lời.
“Con rửa mặt cái .”
Cảm thấy tay chân ấm , Chu Anh Hoa rửa ráy một chút. Cậu về nhà vội vàng, bản sạch sẽ, gọn gàng.
“Cũng , mới đun nước tắm đấy. Nếu con tắm thì để lát nữa hãy luộc sủi cảo.” Vương Mạn Vân vội thả sủi cảo nồi.
“Vậy con tắm một cái.”
Chu Anh Hoa sớm nhớ cái bồn tắm ở nhà. Nghe nước nóng sẵn, càng tắm rửa sạch sẽ mới ăn uống.
“Vậy con lên lầu lấy quần áo , thêm chút lửa bếp lò. Tuyết rơi lạnh thế , ngâm nước nóng nhiều một chút mới thoải mái.” Vương Mạn Vân đổi nồi nước lò sưởi thành ấm đun nước, xoay bếp chăm chút lửa.
Chu Anh Hoa dậy lên lầu.
Đẩy cửa phòng , khí bên trong tươi mới, hề mùi ẩm mốc, chứng tỏ ngày thường phòng vẫn luôn thông gió. Điều khiến hài lòng hơn cả là dù bàn đất đều sạch sẽ, sờ gần như chút bụi nào. Khóe miệng Chu Anh Hoa khẽ nhếch lên, tâm trạng càng thêm vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-520.html.]
Cảm giác về nhà thật .
Khi mở tủ quần áo và thấy thêm một chiếc áo len mới, mắt chớp chớp, khóe mắt ươn ướt. Chiếc áo len sờ dày dặn, ấm áp đến mức trái tim suýt tan chảy.
Sau khi định cảm xúc, Chu Anh Hoa cầm quần áo xuống lầu. Trong phòng tắm, bồn tắm Vương Mạn Vân xả đầy nước nóng, sờ nóng rát, nhiệt độ để ngâm là thoải mái nhất.
Cởi quần áo bước xuống nước, Chu Anh Hoa thả lỏng tứ chi trong làn nước ấm. Cậu quá nhớ cái bồn tắm ở nhà. Ở bộ đội chỉ thể tắm vòi sen, nhiều khi nước còn lạnh ngắt, chỉ về nhà mới cảm nhận sự ấm áp và săn sóc .
Ngâm mười phút, cảm thấy nước nguội, thiếu niên mới xả thêm chút nước nóng, bắt đầu tắm rửa nghiêm túc. Từ đầu đến chân gột rửa sạch sẽ, mới dậy bộ quần áo ở nhà.
Trong gương, thiếu niên mười hai tuổi ngũ quan càng thêm tinh xảo, khí chất cũng trầm hơn. Chu Anh Hoa hài lòng với sự đổi của . Khi ánh mắt lướt qua cổ, vết sẹo nhờ kiên trì bôi t.h.u.ố.c mờ nhiều, nếu kỹ thì gần như thấy. Thuốc mỡ của bác sĩ Lưu quả nhiên thần kỳ.
Bên ngoài phòng tắm, Chu Anh Thịnh và Triệu Quân trở về đúng lúc Chu Anh Hoa tắm gần xong. Vừa cửa thấy đôi giày và áo khoác của Chu Anh Hoa, thằng bé lập tức toe toét.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
“Mẹ, con về ?”
Thằng bé lao đến mặt Vương Mạn Vân, kích động đến đỏ bừng cả mặt.
“ , về đấy.” Vương Mạn Vân xoa má con trai, xác nhận đáp án.
“Anh con ? Anh con ở ?” Chu Anh Thịnh sốt ruột tìm kiếm bóng dáng trai, cứ như quả đạn pháo b.ắ.n khắp nơi, mắt thấy sắp chạy tót lên lầu.
Vương Mạn Vân lúc mới nhắc: “Anh Hoa đang tắm.”
“À.” Chu Anh Thịnh lúc mới dừng bước, cùng Triệu Quân vẻ mặt ngượng ngùng bên lò sưởi. Tuy nhiên, ánh mắt bé vẫn dán c.h.ặ.t cửa phòng tắm.
Không chỉ Chu Anh Thịnh, Triệu Quân cũng kích động kém. Tuy thằng bé gì nhưng nãy giờ vẫn lẽo đẽo chạy theo m.ô.n.g Chu Anh Thịnh.