Vương Mạn Vân lạnh mặt nể nang ai. Trương Đại Lâm và Sử Thanh Trúc là bề , nhất định cho nhà họ Chu một lời giải thích.
Trương Đại Lâm vợ. Sử Thanh Trúc mặt, nghiêm mặt hỏi đám cháu: "Sao thế ? Có các cháu bắt nạt Tiểu Thịnh ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bà cũng chẳng đoán nguyên nhân, chỉ thấy cháu đ.á.n.h thê t.h.ả.m hơn, còn Chu Anh Thịnh chẳng sứt mẻ miếng da nào. Rõ ràng là cháu bà chịu thiệt.
Bà mở lời, chỉ con dâu, con gái mà cả con trai, con rể mặt mày cũng khó coi. Họ chỉ thấy con đ.á.n.h.
"Nó, nó đ.á.n.h bọn cháu." Con trai năm tuổi của chị hai Trương mồm miệng lanh lợi, chỉ tay Chu Anh Thịnh mách lẻo.
" đấy, nó đ.á.n.h bọn cháu. Nhìn , vết nó đ.á.n.h đấy." Cậu em họ nhỏ nhất chỉ hốc mắt tím bầm, vạch áo chỉ những vết thâm bụng, chứng tỏ Chu Anh Thịnh tay mạnh.
"Ông bà ơi, bọn cháu chỉ xem quà dượng mang đến một tí mà Tiểu Thịnh lao đ.á.n.h bọn cháu đau lắm, hu hu..." Cậu họ lớn nhất, hiểu chuyện nhất, kể lể nguyên do.
"Rõ ràng là quà tặng bọn cháu, cho xem chứ?" Cô bé con thút thít thêm .
Nhìn con cái đ.á.n.h sưng mặt, bố chúng xót xa, Chu Anh Thịnh với ánh mắt hình viên đạn.
"Còn gì nữa?"
Giọng lạnh lùng của Chu Anh Hoa vang lên. Cậu tin chỉ vì chuyện cỏn con mà em trai động thủ, chắc chắn còn chuyện quá đáng hơn.
Tiếng của đám trẻ nhà họ Trương im bặt. Không đứa nào dám ho he, chỉ dám thút thít.
"Xem quà thì cứ xem, tại cắt rách áo len của Tiểu Thịnh nhà ?" Vương Mạn Vân thấy đám trẻ tí tuổi đầu dối quanh co, lớn tiếng chất vấn.
Chu Anh Hoa giật , vội vạch áo khoác của em lên xem. Sau lưng chiếc áo len cắt một đường dài, mà đ.á.n.h .
Đây là áo len mới Vương Mạn Vân đan cho em . Đan một cái áo tốn bao nhiêu công sức, hai em quý như vàng, bình thường mặc còn chẳng dám bẩn, dựa mà cắt rách?
"Đứa nào cắt? Nói!"
Cậu thiếu niên đập mạnh xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm đám em họ. Cậu cảnh cáo bắt nạt em trai, thế mà chúng coi lời như gió thoảng bên tai.
Khí thế quân nhân của Chu Anh Hoa khiến lớn cũng giật . Ông bà Trương cháu ngoại mà lòng hụt hẫng, tại đứa trẻ xuất sắc mang họ Trương cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-553.html.]
Chu Anh Hoa nổi giận, đám trẻ nhà họ Trương run rẩy , do dự nên khai .
"Nếu dám bao che cho thì đừng trách tao đ.á.n.h đòn." Giọng Chu Anh Hoa bình tĩnh nhưng càng lạnh hơn.
Lúc Chu Anh Thịnh cũng , mắt đỏ hoe . Cậu bé giả vờ , đau lòng thật đấy. Áo đan cho quý lắm, cắt rách, đ.á.n.h c.h.ế.t đối phương mới lạ.
"Tiểu Thịnh ngoan, nữa, sẽ đòi công bằng cho con." Vương Mạn Vân hôn lên má con trai. "Về nhà tháo đan là như mới ngay thôi."
"Y hệt cái cũ ạ?" Chu Anh Thịnh sụt sịt, nước mắt cuối cùng cũng trào .
"Đảm bảo y hệt." Vương Mạn Vân vuốt lưng con trấn an.
"Dạ." Chu Anh Thịnh ôm cổ , cuối cùng cũng bớt giận.
Cuộc đối thoại của hai con khiến lớn nhà họ Trương nóng mặt. Họ ngờ sự thật là như thế .
"Cơ hội cuối cùng, ?" Chu Anh Hoa hỏi nữa.
"Là... là ." Cô con gái của con dâu cả sợ hãi chỉ trai ruột .
"Nói bậy! Rõ ràng mày đưa kéo cho tao!" Thằng như con mèo giẫm đuôi, trừng mắt em gái.
Cô bé mặt đỏ bừng, cãi : "Em đưa kéo chứ bảo cắt áo của Chu Anh Thịnh !"
"Không bảo cắt áo thì đưa kéo gì?" Thằng tức điên. Lần nào việc cũng là con em xúi giục, giờ chuyện đổ hết lên đầu nó.
"Em chỉ bảo cất kéo chỗ khác, ai ngờ hiểu nhầm!" Cô bé rơm rớm nước mắt, diễn vai vô tội cực đạt, đúng là gen di truyền nhà họ Trương.
"Hai em chúng mày thích cắt quần áo khác lắm hả?"
Con dâu út bỗng lên tiếng. Cô nhớ quần áo con thường xuyên rách một đường, hỏi con , cô còn nghi oan cho đám bạn chơi cùng. Giờ thì lòi thủ phạm .