Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 554

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:27:01
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chị hai Trương sắc mặt cũng khó coi. Con chị về nhà ngoại chơi nào quần áo cũng cắt, hại chị chẳng dám cho con mặc đồ mới. Hóa là do hai đứa con nhà cả ghen tị nên giở trò.

 

Mâu thuẫn nội bộ bùng nổ khiến cả nhà Vương Mạn Vân bất ngờ.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

"Mẹ, con xúi cắt quần áo , thật đấy." Cô bé ôm nức nở, trông đáng thương.

 

Vợ chồng Trương Đại Lâm đầy chán nản. Không ngờ sự việc đến bước .

 

"Xin ! Xin Tiểu Thịnh mau!"

 

Trương Đại Lâm thể để chuyện đào sâu thêm nữa, nếu sẽ lòi nhiều cái xa hơn. Cách duy nhất là dập lửa ngay lập tức.

 

"Tiểu Thịnh, xin cháu. Dù họ cháu cố ý vô tình thì ông bà cũng bao che. Bà mặt xin cháu. Lát nữa bà cho tiền, bảo cháu mua cho cháu cái áo mới nhé."

 

Sử Thanh Trúc mà lòng đau như cắt. Một cái áo len rẻ, trong khi quà cáp nhà họ Chu biếu ít , giờ tốn tiền đền áo, bà vui nổi. mặt con rể và cháu ngoại, bà thể chi tiền.

 

Chu Anh Thịnh chẳng quan tâm đến áo mới mua ngoài tiệm, bé chỉ tiếc cái áo đan. Cậu Vương Mạn Vân chờ ý .

 

Vương Mạn Vân sớm ngứa mắt nhà họ Trương, đang thử lòng họ nên đời nào chịu bỏ qua dễ dàng.

 

" tại mấy đứa trẻ cắt quần áo của Tiểu Thịnh nhà ." Cô hỏi thẳng.

 

Cô tin câu trả lời chắc chắn sẽ thú vị.

 

Trương Đại Lâm ngăn cản câu hỏi vì ông lờ mờ đoán nguyên nhân. Nếu để lớn trả lời thì còn thể lấp l.i.ế.m cho mặt, chứ để trẻ con sự thật thì... ông dám nghĩ tới.

 

Sử Thanh Trúc cũng nhận điều đó, sắc mặt khó coi. Bà vội sang Chu Chính Nghị cầu cứu, ý bảo: Mẹ vợ hạ xin , vợ con còn nắm mãi buông, coi lớn ? Còn giữ quan hệ thông gia nữa đây?

 

Chu Chính Nghị bắt gặp ánh mắt của vợ nhưng lơ. Anh đưa vợ đến đây cốt là để thử lòng nhà họ Trương, giờ vợ khó họ, đương nhiên sẽ can thiệp. Anh ngốc. Vừa bố vợ cố ý nhắc chuyện viếng mộ vợ cũ để chọc tức vợ , thừa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-554.html.]

 

Không thể để vợ gánh hết chuyện, lên tiếng: "Đất nước công nghiệp còn đang phát triển, sản xuất vải vóc dễ. Áo đang lành lặn tự dưng cắt rách, con cũng tại bọn trẻ thế."

 

Chu Chính Nghị mở miệng thì câu hỏi bắt buộc câu trả lời.

 

Vợ chồng Trương Đại Lâm chìm xuống đáy cốc, bất lực đám cháu, hy vọng chúng khôn ngoan một chút, đừng gì khó .

 

Đám trẻ ngờ dượng đích tra hỏi. Chúng sợ hãi co rúm , nhất là hai đứa đầu têu mặt cắt còn giọt m.á.u. Chu Chính Nghị là quân nhân, uy nghiêm tỏa khiến lớn còn sợ chứ đừng trẻ con.

 

"Dượng... dượng ơi, trẻ con đùa nghịch thôi mà, là..." Anh cả Trương định lấp l.i.ế.m, cũng lờ mờ đoán tính nết con nên dám để nó thật.

 

Chu Chính Nghị chỉ liếc mắt một cái, lời của nghẹn ứ ở cổ họng.

 

"Mày , tại ?" Chu Anh Hoa chỉ thẳng mặt em họ lớn nhất, giọng điệu hung dữ như thể nếu thật thì sẽ tẩn cho một trận ngay mặt bố nó.

 

Thằng bé vốn sợ Chu Anh Hoa, Chu Chính Nghị dọa nên òa nức nở khai thật: "Bọn em bới hết quà mà chẳng thấy quần áo mới cả. Thấy Chu Anh Thịnh mặc đồ mới từ trong ngoài nên bọn em ghét, thấy nhà keo kiệt, nên... nên mới dùng kéo..."

 

Thế là rõ. Lý do là vì đám trẻ chê quà ít, ghen tị với đồ mới của Chu Anh Thịnh nên cắt áo cho bõ ghét.

 

"Ba tao mang bao nhiêu b.út chì, hoa cài đầu, ai bảo quà?"

 

Chu Anh Thịnh tức điên. Nhà mang đến bao nhiêu thịt, cá, gạo, mì, vải vóc, thế mà trong mắt đám trẻ nhà họ Trương thành " gì". Nhà bao năm nay nhận cái gì từ mấy ông bà dì !

 

với đám trẻ nhà họ Trương, b.út chì với hoa cài đầu sánh bằng quần áo mới năm.

 

" bọn em quần áo mới cơ. Mọi năm nhà tặng quần áo mặc Tết mà." Cô bé chín tuổi thật thà .

 

 

 

 

Loading...