"Các đồng chí, canh thiếu thể lấy thêm, miễn phí nhé!"
Từ Văn Quý húp hết nửa bát canh đặc, thỏa mãn dậy lấy thêm. Bánh bao ngâm canh ăn mới mềm và ngon.
Mấy cảnh vệ canh thêm thoải mái thì giữ kẽ nữa, ăn uống nhiệt tình. Thanh niên đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn no mới sức việc.
"Mẹ ơi, ngon quá mất." Chu Anh Thịnh húp canh về phía cửa sổ lấy thêm canh, vẻ thòm thèm.
"Đừng mơ, ăn hết bát là no căng ." Vương Mạn Vân cũng thêm canh, nhưng cái bát to như cái chậu rửa mặt thì từ bỏ ý định.
Người dân ở đây thật thà chất phác quá. Bát to đùng, đầy ắp, nguyên liệu tươi ngon mà giá rẻ như cho: canh 2 hào một bát, bánh bao 2 xu một cái. Ăn hết chỗ là kỳ tích , bụng mà chứa thêm.
Bát canh nhỏ của Hạo Hạo là do cô và Diệp Văn Tĩnh san bớt sang, thế mà vẫn nhiều quá, ăn mãi hết.
"Tiểu Thịnh yên tâm, về làng còn ăn nữa, canh ở làng còn ngon hơn ở đây nhiều." Từ Kiến Trung bàn xen .
Nghe , Chu Anh Thịnh và Triệu Quân còn tiếc nuối chuyện thêm canh nữa, tập trung xử lý bát của .
Thịt dê tính ôn bổ, ăn nóng ran từ trong ngoài. Vương Mạn Vân ăn hết bát thấy trán lấm tấm mồ hôi, cảm giác như hàn khí tích tụ bao năm trong ngũ tạng đều đẩy hết ngoài, vô cùng sảng khoái.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Cô lấy khăn tay lau mồ hôi, sang thấy con trai ăn nhanh hơn . Một cái bánh bao hết veo, canh cũng chỉ còn non nửa. Mặt thằng bé đỏ bừng, ch.óp mũi lấm tấm mồ hôi. Cô đưa tay lau cho con.
Chu Anh Thịnh tự giác ngửa cổ lên cho lau. Cậu bé cũng thấy cổ nhớp nháp mồ hôi.
"Chắc mặc nhiều quá đấy, cởi bớt áo khoác con." Vương Mạn Vân bảo con cởi áo bông dày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-666.html.]
Trẻ con nhà cô mặc ấm hơn trẻ khác, ngoài áo bông mới còn áo len dày cô mới đan năm ngoái. Trong quán đông , đồ ăn nóng hổi, thêm lò sưởi, trẻ con nhiệt cao nên nóng là .
Chu Anh Thịnh cởi từ lâu nhưng sợ mắng nên dám. Giờ lệnh, bé dậy cởi phăng áo khoác.
Chuyến đều ăn mặc giản dị, bên ngoài khoác áo quân đội, bên trong là quần áo màu sắc trầm tối. khi Chu Anh Thịnh cởi áo, chiếc áo len bên trong lập tức thu hút ánh .
Kiểu dáng quá độc đáo và mới lạ. Màu xanh biển tuy quá nổi bật, nhưng bàn tay khéo léo của Vương Mạn Vân, chiếc áo đan kết hợp nhiều kiểu mũi len, là cổ lọ. Trong khi đa mặc áo len cổ tròn thấp hoặc cổ tim, thì chiếc áo cổ lọ của Chu Anh Thịnh trở nên vô cùng thời thượng và bắt mắt.
Hèn chi thằng bé nóng toát mồ hôi cổ. Uống canh nóng cái cổ áo len dày ủ thế , nóng mới lạ.
"Tiểu Ngũ, áo len của Tiểu Thịnh là em mới đan ? Lần đầu tiên chị thấy kiểu đấy."
Diệp Văn Tĩnh thích mê chiếc áo len. Năm ngoái bà từng học đan len với Vương Mạn Vân một thời gian ngắn, nhưng chỉ học mấy mũi đơn giản. Đan xong một cái cho cháu lớn, cái cho cháu bé đang dang dở thì nhà chuyện. Sau đó sức khỏe kém, mắt mũi kém nên bà đan nữa. Giờ áo , bà thấy ngứa nghề.
"Em đan từ năm ngoái nhưng cho cháu mặc, nghĩ miền Tây gió to nên cho cháu mặc cái cho ấm." Vương Mạn Vân giải thích.
"Đẹp mà thực dụng quá. Hôm nào rảnh em dạy các chị đan nhé." Cả Diệp Văn Tĩnh và Trương Thư Lan đều hào hứng. Nhà sẵn len, định bụng mùa thu tới rảnh rỗi sẽ đan.
"Được thôi, lúc nào rảnh em sẽ dạy." Vương Mạn Vân vui vẻ nhận lời.
Mọi vui vẻ, bát canh cũng cạn dần. Vương Mạn Vân và Diệp Văn Tĩnh ăn bánh bao, chỉ một bát canh to là đủ no. Trương Thư Lan khỏe hơn, uống hết canh còn ăn thêm nửa cái bánh bao. Nửa cái còn bụng Hạo Hạo. Thằng bé xoa cái bụng tròn vo, sướng đến mức suýt thổi bong bóng mũi, Trương Thư Lan vội lấy khăn lau cho cháu.
Ngồi một góc, Chung Tú Tú chứng kiến cảnh Vương Mạn Vân chăm sóc con riêng của chồng, chuyện trò vui vẻ với các bà lớn trong đại viện. Khung cảnh hài hòa khiến cô ghen tị. Chỉ cô là bỏ quên, lủi thủi một , dám ngẩng đầu, cũng dám xen .