Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 674

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:12:44
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Mạn Vân và hai bà chị giả vờ chuyện phiếm, thu dọn chăn màn, soạn đồ tắm.

 

Lúc cửa mở, Chung Tú Tú bước , mắt thâm quầng vì mất ngủ.

 

"Tú Tú về nhanh thế, chị bảo đợi chị về cùng mà em chẳng đợi." Trương Thư Lan bước ngay đó, mang theo luồng gió lạnh buốt.

 

"Lạnh quá, chân em tê cóng nên về . Em bảo chị mà." Chung Tú Tú bực bội. Cô định tìm Từ Văn Quý để "củng cố" thôi miên nhưng Trương Thư Lan bám như sam, vệ sinh cũng cùng. Vừa khỏi nhà xí định tạt sang phòng chồng thì thấy Trương Thư Lan lù lù xuất hiện, đành ngậm ngùi về.

 

Trương Thư Lan thèm đôi co, hỏi : "Chuẩn tắm ?"

 

"Rồi, chị cũng soạn đồ nhanh lên, ăn sáng xong là ." Vương Mạn Vân giục.

 

"Hôm qua em lạnh, tắm . Tắm xong gió ốm thêm, tóc ướt cũng phiền. Em ở nhà đợi ." Chung Tú Tú từ chối, giường.

 

Mọi , đống hành lý. Để hành lý với một kẻ nguy hiểm như Chung Tú Tú là an . Trong đó thức ăn, nước uống, lỡ bỏ t.h.u.ố.c thì . Vương Mạn Vân nhớ chuyện vợ chồng Trương Đại Lâm từng hạ độc t.h.u.ố.c của cô.

 

Vương Mạn Vân hiện tại cẩn trọng với đồ ăn thức uống. Nếu tin tưởng cảnh vệ Tiểu Trịnh, cô còn chẳng dám nhờ sắc t.h.u.ố.c. Vì thế, hành lý tuyệt đối thể để trong phòng.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

gì, chỉ liếc Diệp Văn Tĩnh ngoài. Diệp Văn Tĩnh hiểu ý theo. Trong phòng vẫn còn Trương Thư Lan, bác Từ và mấy đứa trẻ, Chung Tú Tú sẽ dám gì manh động.

 

"Tiểu Ngũ."

 

Vương Mạn Vân đợi Diệp Văn Tĩnh ở một góc khuất.

 

"Đi vệ sinh chút, chuyện."

 

Trên đường , Vương Mạn Vân thẳng ý định thể để hành lý trong tầm mắt Chung Tú Tú.

 

"Mình mang luôn liệu cô nghi ngờ ?" Diệp Văn Tĩnh băn khoăn. Bà cũng cảnh giác cao độ với Chung Tú Tú, dám để cô đụng đồ đạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-674.html.]

 

"Lát nữa chúng nhờ các chú cảnh vệ trông hành lý, tắm . Tắm xong trông, để các chú tắm. Đàn ông con trai tắm nhanh lắm."

 

Vương Mạn Vân định che giấu sự đề phòng. Dư âm của thời kỳ hỗn loạn vẫn còn, họ là nhà cán bộ cao cấp, cẩn thận bao giờ thừa. Ai hiểu thì đó mới vấn đề.

 

"Được đấy. Chị cũng nghĩ thế nhưng sợ Chung Tú Tú nhạy cảm."

 

"Nhạy cảm càng , để cô khó mà lui." Vương Mạn Vân nắm bắt tính cách của Chung Tú Tú: do dự, thiếu quyết đoán, đủ tàn nhẫn. Chính vì thế cô mới tự đưa thế khó khi mời cả đoàn miền Tây. Cô nghĩ thế sẽ an , ai ngờ tự trói chân .

 

Giải quyết xong "nỗi buồn", hai về phòng. Bác Từ và Trương Thư Lan soạn xong đồ, lũ trẻ cũng mặc chỉnh tề.

 

"Tiểu Thịnh, các con đưa Hạo Hạo vệ sinh về rửa mặt đ.á.n.h răng, ăn sáng xong chúng tắm. Chỉ tắm thôi, gội đầu nhé, tối về nhà Tiểu Trung gội ." Vương Mạn Vân dặn dò. Trời lạnh, gội đầu khô kịp dễ cảm lạnh, gió bám bụi bẩn.

 

Hạo Hạo buồn tè nãy giờ, lệnh là chạy tót ngay, hai ông lớn vội đuổi theo hộ tống.

 

Trong phòng lúc nào cũng , kể cả khi phiên rửa mặt, nên Chung Tú Tú cơ hội giở trò. Bản cũng dậy vệ sinh cá nhân để còn ăn sáng.

 

Bữa sáng ở nhà khách huyện lỵ đạm bạc hơn nhiều so với thành phố. Vẫn là mì sợi nhưng chỉ lèo tèo vài miếng trứng vụn và mấy cọng rau.

 

Hạo Hạo gắp mãi miếng trứng nào, mắt tròn xoe bà ngoại đầy tủi . Bé ăn thịt. Trương Thư Lan xót cháu nhưng lực bất tòng tâm, ở đây tiền cũng mua đồ ngon, đành trừng mắt mắng yêu cháu hiểu chuyện.

 

"Thư Lan, đừng mắng thằng bé. Nói thật, chính cũng quen." Bác Từ áy náy. Quê nghèo quá, mời khách đến đây đúng là khổ .

 

"Về làng trứng gà đấy, về đến nơi bác bảo luộc cho các cháu ăn cả quả." Từ Văn Bình thấy khách ăn uống kham khổ thì đỏ mặt hứa hẹn.

 

"Thôi bác ơi, đừng chiều hư bọn trẻ. Ăn no là , ngày xưa chúng còn chẳng mì trắng mà ăn." Trương Thư Lan ngại ngùng. Bà đưa Hạo Hạo là để cháu mùi gian khổ, chứ để hưởng thụ.

 

 

 

 

Loading...