Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 716

Cập nhật lúc: 2026-01-12 16:04:36
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trưởng thôn và dân làng đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Lúc , Chu Anh Thịnh cũng kịp thời lên tiếng: "Mẹ ơi, Hạo Hạo thích chị Hỉ Oa, chủ động đòi chị ôm đấy ạ."

 

Giọng Chu Anh Thịnh lớn, đều rõ.

 

Nhóm Vương Mạn Vân và Trương Thư Lan mới yên tâm. Trưởng thôn và dân làng thì ngạc nhiên thôi. Mọi xì xào bàn tán về Hỉ Oa, Hỉ Oa bao giờ chủ động thiết với đứa trẻ nào như .

 

Trước còn nhất trí cho rằng Hỉ Oa thích tiếp xúc gần gũi với bất kỳ ai.

 

"Hỉ Oa, ăn sáng ?"

 

Trưởng thôn đợi Hỉ Oa đến gần mới hỏi.

 

Hỉ Oa gì mà chỉ gật đầu. Cô cũng bỏ Hạo Hạo trong lòng xuống. Chạy một quãng đường, là cô gái chiều cao khiêm tốn, cô chút thở dốc, hai má đỏ bừng.

 

Dù khuôn mặt tóc che khuất khá nhiều, vẫn thể thấy ráng hồng đó.

 

Vương Mạn Vân làn da trắng nõn của Hỉ Oa, vén tóc đầu đối phương kiểm tra.

 

Nếu đối phương luôn để tóc xõa suốt gần 20 năm, da dẻ chắc chắn trắng hơn bản địa.

 

"Hỉ Oa, vị là bà ngoại của đứa bé cháu đang bế. Bà ngoại cháu, cháu thể vén tóc lên cho chúng xem ?" Vương Mạn Vân nhận Hỉ Oa thực sự thích Hạo Hạo, suy nghĩ một chút hỏi.

 

Hỉ Oa ngẩn , cô hiểu.

 

"Chị ơi, tóc, tóc, chải đầu."

 

Hạo Hạo đầu ôm cổ Hỉ Oa, đưa tay vén mớ tóc rối tung vai cô.

 

Tóc Hỉ Oa lộn xộn như ch.ó gặm.

 

Bao năm qua ai cắt tóc cho cô, đều là khi cô tự thấy vướng víu thì dùng liềm của dân làng cắt bớt. Không gương, cắt, chỉ thể túm cắt đó. Nhiều năm trôi qua, tóc tai lởm chởm đều.

 

"Cẩn thận."

 

Sự to gan của Hạo Hạo là điều ai ngờ tới, trưởng thôn lo lắng hét lên một tiếng.

 

Sở dĩ Hỉ Oa coi là kẻ ngốc vì cô chuyện, vì chút phản ứng chậm chạp, mà là vì cô thực sự những chuyện của một ngốc.

 

Người như tính công kích, nguy hiểm.

 

Ngay khi đang đề cao cảnh giác, tóc mặt Hỉ Oa Hạo Hạo vui vẻ vén lên hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-716.html.]

 

Ánh mặt trời rực rỡ đầu tiên chiếu rọi kiêng nể lên khuôn mặt Hỉ Oa.

 

Hỉ Oa Hạo Hạo ngơ ngác.

 

Mọi xung quanh cũng căng thẳng Hỉ Oa đang biểu cảm. Phàm là Hỉ Oa bất kỳ hành động lạ nào, hai cảnh vệ viên chắc chắn sẽ khống chế ngay lập tức.

 

"Chị ơi, ."

 

Hạo Hạo vươn bàn tay mũm mĩm gầy sờ lên mặt Hỉ Oa.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Hỉ Oa khuôn mặt trẻ con (baby face). Tuy trưởng thôn bảo cô hai mươi tuổi, nhưng khuôn mặt trông tối đa chỉ 15-16 tuổi, còn mang theo nét ngây thơ non nớt.

 

Điều khiến ít dân làng gọi Hỉ Oa là kẻ ngốc cảm thấy vô cùng hổ.

 

Khi Hỉ Oa còn nhỏ, một đứa trẻ lớn hơn cô năm sáu tuổi, hoặc bảy tám tuổi hiểu chuyện đương nhiên bắt nạt Hỉ Oa, cũng mắng cô là đồ ngốc. Lúc , những đó giờ xấp xỉ 30 tuổi, Hỉ Oa ngây thơ đáng yêu, mặt đều lộ vẻ hổ thẹn.

 

Mọi đầu tiên rõ dung mạo của Hỉ Oa. Với dung mạo , chẳng chút cảm giác ngốc nghếch nào cả.

 

Nhóm Vương Mạn Vân và Trương Thư Lan Hỉ Oa, đột nhiên hiểu tại Hạo Hạo thích khiếm khuyết bẩm sinh .

 

Hỉ Oa là một canh thôn ngây thơ và thuần khiết.

 

"Chị ơi, xinh ." Hạo Hạo nhận phản hồi, bổ sung một câu, lộ mấy cái răng sữa nhỏ xíu.

 

Hỉ Oa rốt cuộc cũng từ từ nhắm mắt ánh nắng chiếu thẳng.

 

nhắm mắt, khí hiện trường lập tức căng thẳng trở , bởi vì ai khi cô mở mắt nữa sẽ là sự giận dữ bình thản.

 

Thời gian chờ đợi lâu.

 

Hàng lông mi dài của Hỉ Oa rung rung mở .

 

Đôi mắt mở nữa chút ươn ướt, là do ánh nắng kích thích. Trước mắt bao , Hỉ Oa Hạo Hạo, nở một nụ .

 

Một nụ thuần khiết đến cực điểm.

 

Đây là đầu tiên dân làng thấy Hỉ Oa . Hóa bao giờ , cũng lên xí, mà là hướng dẫn cô .

 

Nhìn Hỉ Oa như , tất cả nhịn cũng mỉm theo.

 

 

 

 

Loading...